Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342389
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2389 lượt.
đổ dồn về phía tôi, tôi căng thẳng không biết làm gì cho đúng.
Lâm Tịch trừng mắt nhìn tôi: “Hừ… một phó quản kho, di động cả ngày không gọi được, anh nói xem là thế nào!”
Nếu không có ai thì nhất định tôi sẽ cãi lại cô ta, nhưng bây giờ đang có nhiều người thế này, tôi hơi run. Đúng, đúng rồi, sao tôi lại phải sợ nhỉ? Dù bọn họ có đuổi tôi thì tôi vẫn còn chỗ dựa là Vương Hoa Sơn, họ không đuổi được tôi đâu.
Thư ký của Lâm Tịch, Hà Khả mang cho tôi một cái ghế, ghế được đặt ở giữa phòng, rồi cô ấy mời tôi vào ngồi. Ặc… Hà Khả, cô không nhầm đấy chứ? Trưởng quản kho là Hoàng Kiến Nhân còn ngồi ở góc dưới cùng, vậy mà cô lại đặt ghế ở giữa chỗ lãnh đạo cấp trung? Còn bảo tôi vào đó ngồi? Muốn tôi chết à?”
Thấy tôi đứng sững ở đó, Lâm Tịch lên tiếng: “Ngồi đi!”
“Ồ… ngồi, ngồi.” Tôi run rẩy ngồi xuống, căng thẳng nhìn sang hai bên cười gượng.
Lãnh đạo hai bên đều đáp lại tôi một nụ cười. Hóa ra đây không phải cuộc họp để khai trừ tôi à?
Lâm Tịch cầm bút chỉ vào tôi: “Nếu không phải không tìm được anh thì chúng tôi đã họp xong lâu rồi! Thư ký Hà!”
Hà Khả đáp: “Có tôi.”
Dáng vẻ đeo kính đen của Lâm Tịch oai chết được. Nhìn cái dáng kia còn đặc công hơn cả nữ đặc công, vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ. Cho cô ta đóng một bộ phim nữ đặc công, chỉ với cái thân hình kia thôi cũng thu được không ít tiền vé. “Ghi lại phó quản kho Ân đến muộn, trừ điểm, trừ lương!”
Tôi chẳng hiểu ra sao, rốt cuộc là đang làm gì vậy?
Lâm Tịch dựa người vào ghế: “Thư ký Hà, có thể tuyên bố rồi.”
Hà Khả nói với tất cả mọi người: “Nguyên trưởng ban tổng hợp Cao Phong, nguyên phó ban Liên Long, vì một vài lý do cá nhân đã nghỉ việc. Thông qua bỏ phiếu, trưởng ban tiêu thụ đương nhiệm Mạc Hoài Nhân nhậm chức trưởng ban tổng hợp kiêm trưởng ban tiêu thụ; phó quản kho đương nhiệm Ân Nhiên nhậm chức phó ban tổng hợp kiêm phó quản kho…”
Sau đó Hà Khả nói gì nữa tôi chẳng nghe được, tiếng vỗ tay chúc mừng, tiếng than thở ai oán tôi cũng chẳng nghe thấy. Đầu óc tôi là một đống hỗn loạn, mình được thăng chức rồi sao? Thăng làm phó ban tổng hợp? Còn kiêm phó quản kho? Đây có phải sự thật không?
Mạc Hoài Nhân nói xong lời cảm ơn rồi mà tôi vẫn mơ màng ngẩn ngơ. Hay là Vương Hoa Sơn sắp xếp? Có khả năng. Nếu không, chức vụ quan trọng như vậy sao lại đến lượt tôi?
Trước mặt mọi người, tôi đứng dạy: “Đầu tiên xin cảm ơn sự tín nhiệm của các vị lãnh đạo…” Tôi vừa nói vừa nhìn quanh, phát hiện không ít người nhìn tôi với vẻ khinh thường. Vừa rồi Hà Khả nói, thông qua bỏ phiếu? Thông qua bỏ phiếu đa số bỏ phiếu cho tôi? Có nhầm không vậy?
Tôi biết rõ những người ở công ty nhìn mình với ánh mắt thế nào. Lấy trộm nội y, nhìn trộm đồng nghiệp thay quần áo, người như thế làm lãnh đạo được sao?
Tôi đoán có lẽ là do Vương Hoa Sơn xếp đặt, để tôi tiếp cận được với cả Mạc Hoài Nhân và Hoàng Kiến Nhân, mà vẫn trông coi được kho hàng. Nhưng cũng có lẽ do Lâm ma nữ và mấy tên lão yêu Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân làm trò. Chúng cảm thấy tôi đã bị lôi kéo thế là nhấc tôi lên, nếu không mấy tên yêu nghiệt họ Mạc, Hoàng, Tào sao lại giúp tôi? Lâm ma nữ thật sự là đầu sỏ của chúng sao?
Tôi nghĩ đến đau cả đầu, đưa ra rất nhiều giả thiết đều không có kết quả nào đáng tin cả. Nói chung thì cái nào cũng có khả năng…
Nghĩ vậy tôi đi tìm Lâm ma nữ, tuy tôi và cô ta bất hòa, hơn nữa tôi còn rất ghét cô ta, nhưng dù sao cô ta cũng là cấp trên của tôi. Cô ta là người duy nhất có quyền quyết định trong bộ phận tiêu thụ. Muốn sắp xếp công việc cho An Lan, em gái A Tín thì bắt buộc phải gặp Lâm ma nữ.
Hà Khả thướt tha tiến lại gần tôi: “Chúc mừng phó ban n.”
“Hà Khả, cảm ơn cô!”
“Đại ân không thể cảm ơn bằng lời… Thăng quan rồi mà chỉ cảm ơn thế tôi sao?” Hà Khả tươi cười, nói.
Thăng chức có ai không mời khách? Chuyện này mấy lão yêu kia đã sắp xếp xong cả rồi. “Hà Khả, tối nay là thứ sáu, tôi mời khách! Từ lúc này đừng ăn gì cả, giữ bụng cho tối nay!”
“Muốn tôi lăn về chắc?” Hà Khả che miệng cười khúc khích, gương mặt đẹp tựa phù dung, đôi mắt tựa lá liễu.
“Này, có phải anh muốn tìm Lâm tổng giám?”
“Tôi có chút việc muốn nói trực tiếp với cô ấy.”
Một người đồng nghiệp nào đó đi qua chào tôi: “Chào phó ban Ân!”
Nhìn nụ cười giả dối đó tôi rất muốn cho anh ta ăn gạch, trước đây khi tôi gặp nạn thì bọn mặt người dạ thú này làm gì chứ?
Lâm ma nữ ngẩng lên nhìn thấy tôi, lạnh lùng giở tài liệu: “Chúc mừng anh, phó ban Ân.”
“Cảm ơn Lâm tổng giám đã cho tôi cơ hội này…” Trong lòng dù có hận cô ta, nhưng cô ta để tôi lên chức vụ này, dù là lợi dụng thì tôi cũng phải cảm ơn cô ta. Nghĩ vậy thế là thành vừa hận vừa biết ơn?
“Tìm tôi có việc gì? Chuyện công việc à?” Lâm ma nữ vẫn lạnh băng băng, so với người đẹp mắt phượng tối đó thì lớp băng hàn trên gương mặt Lâm ma nữ đúng là tuyết tháng sáu.
“Chuyện công việc.”
“Công việc thì anh phải đến phòng nhân sự đăng ký, rồi bàn cụ thể với trưởng ban Mạc Hoài Nhân, tìm tôi có ích gì?” Lâm ma nữ bực bội nói.
“Là… việc ở kho.”
“Có gì thì nói nhanh lên,