Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2381 lượt.
p vô cùng! Dáng vẻ nghiêm túc đọc tài liệu của cô ấy rất cuốn hút, đôi môi hơi mím lại, đôi má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện.
Điều tôi luôn muốn làm không phải là cho Bạch Khiết biết sự thật sao? Không phải tôi vẫn chờ đợi câu xin lỗi của cô ấy sao?
Tôi theo cô ấy lên taxi về ngôi nhà xinh xắn của cô ấy. Tôi rất bá đạo, không thèm thay dép trong nhà mà đi thẳng vào trong ngồi xuống sô-pha. Tôi nhìn nơi quen thuộc này, rất nhiều lần tôi đã mơ mình có một ngôi nhà như vậy, không rộng nhưng ấm áp, bên cạnh là người phụ nữ hiền thục của gia đình: Bạch Khiết.
Bạch Khiết mang cho tôi cốc trà xanh có mơ: “Ân Nhiên, uống cái này có thể giải rượu.”
“Tôi không say, giải rượu cái gì chứ?” Tôi nghĩ mình đang trút giận, trút hết mọi bức bối bao ngày nay.
Tôi theo cô ấy về nhà chỉ vì muốn có lại sự ấm áp trước đây, hay là vì mong muốn một vài chuyện người lớn nào đó xảy ra? Điều này không có khả năng lắm, Bạch Khiết không quyến rũ người khác, cô ấy cũng không yêu tôi. Có lẽ cô ấy chỉ đưa tôi về nhà, uống cốc trà giải rượu, cứu vãn tình cảm chị em trước đây, cũng có thể là vì công việc sau này của hai bên.
Nhưng việc tôi cho rằng không thể xảy ra nhất đã xảy ra, xảy ra ngay sau đó. Cô ấy đứng trước mặt tôi, tay nhẹ nhàng đưa ra phía sau lưng của chiếc váy xanh nhạt, gạt dây váy xuống. Cả chiếc váy dài rơi xuống để lộ ra thân hình hoàn hảo của Bạch Khiết. Áo lót xanh nhạt, quần lót cũng màu xanh nhạt. Chiếc áo ngực dường như không thể che được vẻ đẹp kiêu sa ấy, bầu ngực căng tròn trắng mịn với đường rãnh tinh xảo, vừa gợi cảm vừa dịu dàng. Cặp mông vẽ nên một đường cong hoàn hảo, đôi chân thon dài, mùi hương dáng vẻ từng trải của một thiếu phụ tạo nên sức hấp dẫn khiến người ta thảng thốt.
Ý nghĩ đầu tiên của tôi là mặc lại quần áo cho cô ấy, nhưng tôi đã bị vẻ đẹp của cô ấy làm cho đứng hình, không thể động đậy được gì.
“Rất nhiều người nói là tôi? Còn từng nhìn thấy tôi, họ cũng giống chị, chỉ nhìn thấy bộ quần áo đó. Chị đã nhìn băng quay phim chưa? Máy quay cũng chỉ quay được bộ quần áo của tôi! Nếu tôi nói tôi bị kẻ khác hãm hại, chị có tin không? Tôi đắc tội với bọn chúng, sao chúng có thể đứng nhìn tôi thoải mái đắc ý được? Tôi thực sự bị hãm hại, rốt cuộc chị có tin không?”
“Tôi tin.” Bạch Khiết nói nhỏ.
“Chị tin? Tin thì sao lại đối xử với tôi như thế?” Tôi không hiểu.
“Tôi vẫn luôn tự trách mình, cậu từng cứu tôi, sao tôi lại đối với cậu như thế. Nhưng thực sự tôi rất mâu thuẫn.”
Tôi cười khẩy: “Giám đốc Bạch, không sao, giờ chị muốn nghĩ gì thì nghĩ, không liên quan đến tôi. Công việc sau này xin hãy chiếu cố nhiều. Tôi đi đây.” Lòng tôi lạnh toát, tôi đã giải thích thế rồi cô ấy cũng không hiểu…
“Tôi tin, tôi tin, tôi tin cậu!” Cô ấy ôm lấy tôi từ đằng sau, đầu dụi vào gáy tôi: “Đừng đi!”
Một luồng hơi ấm từ cơ thể nở nang của Bạch Khiết len lỏi vào tim tôi.
Ngọn lửa giận trong lòng tôi rất nhanh đã tắt, chân cũng không bước đi được nữa, nhắm mắt lại tận hưởng khoảnh khắc kỳ diệu đó.
Sau vài phút đờ ra, tôi quay lại nhìn vào mắt cô ấy hỏi: “Phụ nữ có ba thứ không thể tùy tiện cho người khác. Một là tình cảm thật lòng, hai là thân thể, và sự tôn nghiêm. Ngoài tình cảm thật lòng ra, chị bỏ cả thân thể và sự tôn nghiêm chỉ vì áy náy với tôi? Tự trách mình? Hay đền tội?”
“Tôi nghĩ người nhìn trộm tôi là cậu, tôi chỉ có thể làm thế này, nếu có thể khiến cậu hài lòng thì tôi tình nguyện.” Ánh mắt Bạch Khiết thoáng hiện lên sự giả dối.
Tôi bỗng sực tỉnh, cô ấy không yêu tôi, tại sao lại đưa tôi về nhà, tại sao lại dâng hiến cho tôi? Cô ấy có việc cần nhờ đến tôi. Vì dù cô ấy có tự trách bản thân thì cũng không cần thiết phải hiến thân. “Chị có việc cần nhờ tôi đúng không? Ngoài chuyện muốn nối lại quan hệ chị em, chị còn muốn cầu xin tôi đúng không? Chị đừng có nói dối! Nhất định chị có việc cần cầu xin tôi!” Tôi hỏi dồn.
“Cậu ngồi xuống đã được không?”
Bạch Khiết từ trước tới nay chưa bao giờ nói với giọng mệnh lệnh, nhưng giọng nói nhẹ nhàng đó khiến người ta dễ chấp nhận hơn bất cứ mệnh lệnh nào. Tôi ngồi xuống nghe người phụ nữ xinh đẹp như tiên nữ này kể câu chuyện về khoảng thời gian vừa qua.
Trần Thế Mỹ, tên lừa đảo chuyên nghiệp, thủ lĩnh của một nhóm hơn hai chục tên lừa đảo chuyên nghiệp khác. Mục tiêu chính là những người phụ nữ đơn thân giàu có. Đầu tiên Trần Thế Mỹ bày ra việc gặp mặt tình cờ, rồi những tên lừa đảo khác đóng giả là người thân, bạn bè, đồng nghiệp của hắn. Mục đích là lấy được lòng tin của mục tiêu, sau đó nói dối rằng công ty muốn mở chi nhánh, nói những lời ngon ngọt để mục tiêu tặng hoa tặng phong bì. Người hơi ngốc sẽ tặng mấy nghìn, người quá ngốc sẽ tặng mấy vạn, người cực kỳ ngốc sẽ là mấy chục vạn… Không phải Bạch Khiết không ngốc, mà là cô may mắn, Trần Thế Mỹ đã động lòng với mục tiêu của mình, sau khi uống say đã nói hết sự thật. Bạch Khiết đau lòng nghĩ hắn đã hại quá nhiều người không thể cứ để như thế được. Cô ấy báo cảnh sát, cả ổ lừa đảo bị