Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương

Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1092 lượt.

động.
Tôi hỏi anh ta: “Tại sao?”
“Trước khi anh ra viện, em đừng hòng chạy trốn.” Dường như không lạ gì bí mật dưới đáy lòng tôi, ánh mắt Kỷ Nghiêm lóe sáng, bờ môi mỏng từ từ nhếch lên thành một nụ cười. Anh ta tiện tay nhét cho tôi một trái cam: “Đi, gọt xong rồi đưa cho anh ăn.”
Tôi biết trước mặt Kỷ Nghiêm mình chính là một đứa hoàn toàn trong suốt như thế đấy, anh ta dễ dàng đoán được tâm tư muốn bỏ trốn của tôi. Nhưng tại sao Nhan Khanh Khanh có thể nói chuyện thoải mái với anh ta đến thế trong khi tôi lại chỉ toàn bị anh ta rầy la sai khiến?
Tôi nhìn Kỷ Nghiêm, phát hiện ra tuy anh ta đang mặc quần áo bệnh nhân nhưng khí thế vẫn ngời ngời như trước. Thu lại ánh mắt mình, tôi bắt đầu lơ đãng gọt vỏ cam.
Kỷ Nghiêm bất chợt cất tiếng hỏi: “Các cậu coi trọng buổi hội diễn như thế này, không biết lần này chủ tịch Nhan nằm viện có ảnh hường gì đến việc tập luyện không đây?”
Lúc này Trần Tử Dật nói chen vào: “Khanh Khanh đã quyết định ngày mai ra viện rồi.”
Kỷ Nghiêm hỏi lại: “Nhanh thế sao?”
“Ngày hội diễn chuẩn bị đến nơi rồi, thế nên em chỉ có thể cố gắng nhanh hết sức. Có điều Kỷ Nghiêm à, bệnh của anh không nhẹ đâu, chỉ e là phải nghỉ ngơi một thời gian mới được.” – Nhan Khanh Khanh cười nói.
Kỷ Nghiêm mỉm cười rộng lượng, liếc nhìn tôi: “Không sao, bên cạnh anh còn có người khác nữa mà.”
Nhan Khanh Khanh hơi sững lại, ánh mắt chuyển lên người tôi với vẻ không thể nào tin.
Trần Tử Dật cũng nhìn tôi.
Bị người khác nhìn chằm chằm một cách không thèm che đậy thế này khiến toàn thân tôi không thoải mái. Thế nhưng tôi mặc kệ, tiếp tục cúi đầu lặng lẽ gọt vỏ cam rồi tách riêng từng múi cam ra.
Trần Tử Dật đột nhiên nhẹ giọng thì thầm tựa như buột miệng: “Không ngờ em mà cũng có mặt này…”
Ánh nắng tinh nghịch rọi vào lớp kính cửa sổ phòng bệnh, để lại đằng sau cả một mảng vàng lấp lánh.
Chàng trai anh tuấn bảnh bao cất giọng nói mê người bằng giọng điệu thân quen, trong không khí ngập tràn một mùi hương bạc hà ngọt ngào mát rượi ….
Tôi bỗng dưng có cảm giác rằng, Trần Tử Dật trước mặt này sẽ không bao giờ gọi tôi là “cô ngốc” nữa.
Nửa năm không gặp, những kí ức chôn sâu trong lòng dễ dàng bị bới lên. Trái tim tôi chợt bay về buổi chiều đầu thu ấy.
Sở dĩ Trần Tử Dật xuất hiện trong cuộc đời tôi, đó là vì năm học lớp bảy trường chúng tôi có tổ chức thi đấu bóng rổ với trường trực thuộc. La Lịch Lệ lôi tôi đi cổ vũ cho anh trai nó, giữa cả đám con trai cao to vạm vỡ, La Lịch Lệ chỉ tay vào một người nói: “Thái Thái, nhìn kìa, hot boy trường trực thuộc cũng đến nữa này!”
“Đâu? Đâu?” Tôi vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ngay cú bỏ bóng từ xa của Trần Tử Dật, trái bóng rơi gọn vào trong rổ sau khi bay một đường cong đẹp mê li. Đám con gái khắp sân rú lên inh ỏi.
Anh chàng trên sân bóng dáng người cao ráo, khoác trên mình bộ đồng phục thi đấu màu xanh da trời. Từ góc độ của tôi chỉ có thể trông thấy một bên người anh ấy. Dưới ánh nắng lung linh, cặp mắt anh hẹp dài, sống mũi thẳng tắp, mỗi khi anh mỉm cười, đôi mắt ấy như hút hết ánh mặt trời, trở nên long lanh rực rỡ.
Sau khi trận đấu kết thúc, La Lịch Lệ kéo tôi sang chào hỏi anh trai của nó.
Tôi nghe thấy anh chàng kia nói: “Tôi là Trần Tử Dật.” Giọng nói trầm trầm nhưng dễ nghe đến lạ lùng.
Dáo dác nhìn quanh, tôi phát hiện phần lớn đám nữ sinh cũng đang nhìn về phía này với ánh mắt đắm đuối si mê.
Bầu trời cao xanh vời vợi, tâm trạng của tôi cũng tuyệt vời hệt như bầu không bát ngát này. Tôi chủ động bắt chuyện với anh ta: “Chào anh, em là Điền Thái Thái.” Tôi nhìn Trần Tử Dật, cười tíu tít hệt như một đóa hoa hướng dương làm đỏm dưới ánh mặt trời.
Anh chàng hơi sững lại rồi cũng cười đáp lại tôi. Sau đó chúng tôi cùng nhau đi uống nước. Có người gọi anh ta: “Trần Tử Dật, về thôi” Anh mỉm cười gật đầu, quay người lại lấy từ trong túi ra một vật gì đó ném cho tôi. Tôi vô thức bắt lấy, nhìn kĩ thì hóa ra là một phong kẹo cao su Doublemint bạc hà. Chưa kịp hiểu ra chuyện gì, Trần Tử Dật đã vẫy tay ra hiệu cho tôi: “Hẹn gặp lại em, Thái Thái.”
Nhìn theo bóng lưng tắm trong ánh mặt trời của Trần Tử Dật, tôi bóc phong kẹo cao su ra, miếng kẹo kẹp giữa những ngón tay trông vuông vắn ngon lành, tôi nhét luôn vào miệng, mùi hương bạc hà mát lạnh cay cay hòa tan đến tận trong tim.
Câu chuyện này có một khởi đầu đẹp đẽ biết nhường nào. Vậy mà nó lại phát triển theo chiều hướng mà không ai lường nổi. Tôi không ngờ mình cũng có ngày thi đậu được vào lớp chọn của trường trực thuộc, còn Trần Tử Dật lại chuyển sang trường số 1 vì Nhan Khanh Khanh.
Hai người từng gần nhau đến thế, vậy mà cuối cùng lại bước qua nhau như hai kẻ qua đường.
Một lần nữa ngóc đầu lên từ trong hồi ức, tôi có chút thất thần. Kỷ Nghiêm bất chợt đưa tay nhón một múi cam từ trong tay tôi đưa lên miệng, nói: “Em đang nghĩ gì thế?”
Tôi không dám nhìn mặt Trần Tử Dật, bởi tôi sợ mình sẽ không kìm được để cho nước mắt tuôn rơi. Tôi ghé sát ben tai Kỷ Nghiêm khẽ nói: “Hội trưởng, vở kịch nói của trường hôm nay cần phải tập


XtGem Forum catalog