Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương

Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341099

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1099 lượt.


Một cô nàng nói: “Nghe đồn chủ tịch câu lạc bộ văn nghệ trường trung học số I sắp chuyển sang trường mình.”
Cô bạn khác thốt lên kinh ngạc: “Cậu nói Nhan Khanh Khanh á? Cô ta là một nhân vật đình đám lắm đấy, trường số I mà cũng chịu buông tay vào thời khắc mấu chốt này sao?”
Cô nàng vừa rồi nói tiếp: “Không muốn buông cũng phải buông thôi, hiệu trưởng trường mình là chú của Nhan Khanh Khanh, chỉ cần nói một câu là xong chuyện rồi mà.”
“Có chuyện này nữa á? Thế tại sao cô ta lại học trường đó chứ?”
Cô bạn nọ buôn dưa càng lúc càng hăng: “Cậu không biết đấy thôi, thực ra hồi cấp hai cô ta học ở trường trực thuộc. Bạn tớ bảo hồi đó Nhan Khanh Khanh thích Kỷ Nghiêm mãi, nhưng lúc tỏ tình lại bị từ chối nên sau này mới chuyển sang học trường số I.”
“Sức hấp dẫn của hội trưởng quả không tầm thường, bố là giảng viên đại học nổi tiếng, kỳ thi nào cũng đứng nhất toàn khối, đã thế còn đẹp trai ngời ngời … Mỗi khi nhìn anh ấy tớ cứ có cảm giác lâng lâng choáng váng.”
Hai cô nàng thở than một chặp rồi đột nhiên một người bật hỏi: “Nhưng mà Nhan Khanh Khanh đã đi rồi, bây giờ còn quay lại làm gì chứ?”
“Thế cũng phải hỏi, tình cũ khó quên chứ còn sao!”
Lại một tiếng thở dài thườn thượt vang lên: “Ôi, kể ra thì hai người họ cũng xứng đôi vừa lứa lắm … nhưng mà tớ chưa thấy hội trưởng gần gũi với đứa con gái nào bao giờ.”
“Ai bảo không có, Điền Thái Thái đấy còn gì.”
Tay tôi run bắn, hai tai dựng đứng lên nghe ngóng.
“Điền Thái Thái chẳng phải là học trò của hội trưởng hay sao? Ai mà không biết cô ta đi cửa sau vào hội học sinh! Cái mã đó, cậu nghĩ hội trưởng yêu cô ta được chắc?”
Từ trong câu chuyên của hai người đó, tôi rút ra một câu trả lời khẳng định — cho dù có trói tôi và Kỷ Nghiêm lại với nhau chắc cũng chẳng ai tin tôi và anh ta tạo nên được scandal tình ái nào.
Lòng tôi chợt thấy trống trải và hụt hẫng. Thì ra lúc trước Trần Tử Dật bỏ rơi tôi để trở về bên Nhan Khanh Khanh chính vì Kỷ Nghiêm đã đá cô ta … trai tài gái sắc, cộng thêm một nữ nhân vật phụ tầm thường như tôi … thì ra cuộc sống còn nhạt nhẽo hơn cả mấy bộ phim truyền hình chiếu trên ti vi lúc tám giờ.
Mải mê dỏng tai lên hóng chuyện, tôi quên cả việc hái trộm bé Rau. Đến khi tôi tỉnh lại thì cả vườn rau đã bị người khác nhanh mắt nhanh tay nẫng mất.
Tôi rú lên ai oán: “A!!!!”
Mấy cô nàng đang buôn chuyện lập tức phát hiện ra tiếng quỷ khóc sói tru của tôi, vội vã nói lảng sang chuyện khác, một trong số đó nhìn tôi với vẻ mặt kì quái hỏi: “Thái Thái, sắc mặt cậu kém quá, chỗ nào không được khỏe à?”
Tôi nhìn họ, lắc đầu: “Không ….”
Giờ tôi mới thực sự hiểu tại sao Dương Dương lại nói Kỷ Nghiêm xuất hiện ở chỗ nào, chỗ đó luôn có nữ sinh ngất xỉu. Bây giờ điều này gần như đã trở thành môn học bắt buộc hằng ngày của tất cả những cô nàng mê trai.
Nhờ tài hòa và trí tuệ vượt xa hẳn người thường, Kỷ Nghiêm mới có thể đứng ở vị trí cao như vậy, được trường đại học danh tiếng nước ngoài cấp học bổng ăn học toàn phần. Hiếm có nữa là ngoài năng lực ra, anh ta còn sở hữu vẻ ngoài điển trai sáng láng. Vì thế thường xuyên có những nữ sinh ngầm đợi ở những chỗ anh ta sắp đi qua, giả vờ như tình cờ gặp mặt.
Có tài năng đã không đơn giản rồi, có tướng mạo lại càng không dễ, thế mà chàng hội trưởng hội học sinh được trăm ngàn người ái mộ lại chẳng hề động lòng trước các kiểu mỹ nữ xung quanh. Điều này khiến tôi tò mò lắm, rốt cuộc thì phải một cô gái thế nào mới xứng với chàng tài tử số một của trường trực thuộc? Lúc tôi còn đang đắn đo suy nghĩ vấn đề này, thầy chủ nhiệm dẫn học sinh mới chuyển trường vào trong lớp.
Tuy trước đó đã nghe tin cô ta sắp chuyển sang, nhưng giờ phút này nhìn Nhan Khanh Khanh đứng trong lớp học, tôi vẫn thấy ngạc nhiên ghê lắm: ánh nắng mặt trời rọi xuống cô gái mặc áo trắng váy xanh, mái tóc đen dài mềm mại làm tôn lên làn da trắng nõn như bạch ngọc, khuôn mặt thanh tú, ánh mắt trong trẻo và bình tĩnh.
Khuôn mặt tinh xảo đến mức khiến người ta ghen tị ấy quay sang nhìn tôi và ngừng lại một giây, khóe miệng khẽ nở nụ cười quyến rũ. Ánh mắt Nhan Khanh Khanh nhanh chóng chuyển sang nhìn khắp phòng học, cô ta dõng dạc tự tin giới thiệu bản thân: “Chào các bạn, mình là Nhan Khanh Khanh, mình hi vọng sẽ nhanh chóng hòa nhập với tập thể ưu tú này, cùng nhau học tập và tiến bộ.” Giọng nói của cô ta vẫn ngọt ngào và dễ thương như thế, lời nói ra nghe cực kì êm tai, cả lớp ai cũng vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt, đương nhiên ngoại trừ một người – đó chính là tôi.
Kể ra thì tôi cũng là một đứa biết thân biết phận. Có những người tôi trêu không nổi, đánh không lại, tôi chuồn là được chứ gì? Thế mà lúc này nhìn Nhan Khanh Khanh cười quyến rũ, tôi chợt hiểu ra một điều: có những người bạn không hề muốn trêu chọc tới, nhưng họ lại cứ xuất hiện trước mắt bạn, mà bạn không sao dứt mình ra được.
Nhớ đến những lời bàn tán của đám nữ sinh trong hội trường hôm trước, tôi lại thấy lòng bứt rứt khó chịu lắm. Cô có xinh đẹp khí chất đến mấy thì cũng làm ăn gì được chứ? Ngoài mặt không buôn