Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nước Chảy Thành Sông

Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Trản Trà

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.

>Lúc Lâm Tu dẫn mọi người quay về địa điểm đóng quân, đập vào mặt đầu tiên chính là tiếng cười giòn giã của người nọ cách đó không xa.
Ánh tà dương như nhuộm, Chu Mộc cùng một nhóm chiến sĩ trẻ đóng giữ tại đồn trú ngồi vây thành một vòng tròn, khuôn mặt tươi cười xán lạn như ánh bình minh, duyên dáng xinh đẹp vô cùng.
Trước mắt, hoạt động tìm kiếm cứu nạn và cứu trợ khắc phục hậu quả động đất tại thành phố S và những khu vực xung quanh đã gần đi đến giai đoạn chót, tuy nói lọt vào tầm mắt vẫn là khung cảnh hỗn độn hoang tàn khiến người ta kinh hãi, nhưng đồng bào khu vực thiên tai đã từng bước thoát khỏi nỗi đau mất người thân mà bắt đầu hướng trọng tâm cuộc sống vào việc xây dựng lại mái nhà sau tai họa.
Dây cung vẫn luôn kéo căng trong lòng bao nhiêu ngày qua rốt cục có dấu hiệu buông lỏng, ánh mắt Lâm Tu ngưng lại, chiếm trọn tầm nhìn đều là bóng dáng linh động kia.
Thế nhưng mà…
Chỉ còn mỗi vị phó đoàn trưởng Lâm Tu kia… Uy danh vang dội, tính tình lại luôn điềm tĩnh xa cách. Gặp chuyện sóng gió không sợ thì không nói, lúc bình thường cũng luôn ung dung nhàn nhã. Bề ngoài vốn xuất sắc hơn người, nhưng đôi mắt đen láy như mặc ngọc* lại luôn lộ ra vẻ lạnh nhạt thản nhiên, khiến người ta không thể tới gần cũng không thể suy xét, cứ thế vô cớ bị đẩy ra xa, muốn tiếp cận cũng không được.
Vì thế nên lúc này, cậu tân binh vừa tới không lâu kia quả nhiên run bắn cả người rồi, trái tim nhỏ bé của cậu ta lúc này đập thình thịch đến là rộn ràng.
“Nếu các cậu không tiếp tục…” Lâm Tu hơi ngước mắt, cũng đã bước tới bên cạnh Chu Mộc, “Tôi sẽ dẫn người này đi.”
Nhìn hai bóng lưng vô cùng xứng đôi vừa lứa kia khuất dần, một đám giải phóng quân ca ca nhất thời nước mắt rào rào như mì sợi, trong lòng cùng chung một ý nghĩ —
Phó đoàn trưởng Lâm, ngài còn tốn hơi thương lượng với chúng tôi làm cái mốc gì… Cứ trực tiếp cướp người là được rồi mà!

Hai người Lâm Tu và Chu Mộc cùng tiến vào lều trại, nhưng rất lâu sau không nói chuyện.
Cô nhìn anh chăm chú với ánh mắt sáng ngời, anh nhìn lại cô bằng đôi mắt sâu thẳm, tình cảnh này hoàn toàn là mở đầu loại hình kịch câm “Anh nhìn em cũng nhìn, anh ngắm em cũng ngắm”.
Bầu không khí kỳ quái cuối cùng bị hành vi kỳ quái của Chu Mộc phá vỡ —
Không hề báo trước, Chu Mộc túm lấy cổ áo bộ đội của Lâm Tu hung hăng kéo về phía mình, phó đoàn trưởng Lâm đang kinh ngạc người này hôm nay sao mà chủ động thế, Chu Mộc lại “grừ —” cắn vào gáy anh một ngụm.
Ui – người bị hại hít vào một hơi.
Lần này thật đúng là độc ác… Không khéo lại đi tong một lớp da rồi… Lâm Tu còn có thể tưởng tượng ra một vòng dấu răng kia.
Song anh cũng không phản kháng, chỉ đứng thẳng tắp ở đó chờ Chu Mộc nhả miệng.
“Mộc Mộc,” Lâm Tu giương mắt, “Cách chào hỏi của em dạo này hơi đặc biệt đấy… Trước kia nhiều lắm là cào hai cái, cùng lắm xem như con ác điểu – giờ thì hoàn toàn tiến hóa thành mãnh thú rồi.”
Rất khác thường, Chu Mộc không đáp lời, cả người mềm mại dựa vào ngực Lâm Tu, một cánh tay ôm lấy thắt lưng anh, tay kia lại nắm cổ tay Lâm Tu cắn một ngụm không nhẹ không nặng.
“Anh chưa rửa tay đâu.”
“Em cũng chưa đánh răng.”
Lâm Tu thoáng nhếch khóe môi, để mặc Chu Mộc làm loạn. Hai tay lại ôm lấy đầu vai cô, vỗ nhè nhẹ từng chút một. “Hôm nay là lạ thế nào ấy… Làm sao vậy?”
“Chẳng sao cả…” Chu Mộc dữ tợn trừng mắt bảo Lâm Tu, “Muốn cắn thì cắn, anh có ý kiến à? !”
“Hoàn toàn không có.” Lâm Tu trả lời đến là dõng dạc. “… Mùi vị thế nào?”
“Tạm chấp nhận được.” Chu Mộc nháy mắt với anh: “… Hơi mằn mặn.”
Lâm Tu cười khẽ, bắt được ngón tay người nọ khẽ vuốt ve trên mặt mình đặt lên môi nhẹ nhàng in xuống một nụ hôn.
Lại một hồi im lặng. Lâm Tu ôm Chu Mộc vào trong ngực, bỗng nhiên cảm thấy cả người nhẹ nhõm và bình yên vô cùng.
“Nhớ anh không?”
Hỏi thừa! Vị Mộc nào đó oán thầm trong lòng. Không nhớ anh mà em còn tới chỗ này tìm anh? !
“Anh đoán xem.” Người trong lòng hầm hừ nói.
Ồ, nghe giọng điệu này rất không thích hợp.
Lâm Tu hơi kéo Chu Mộc ra một chút, đôi mắt xinh đẹp mang vẻ trêu chọc nhìn thẳng vào cô.
“Hừ…” Chu Mộc cho anh một ánh mắt khinh thường, “Lúc đấy… Người nào đó trò chuyện vui lắm cơ mà…”
Ha. Thì ra là bình giấm chua bị đổ.
Khóe miệng Lâm Tu không nhịn được mà nhếch lên, ngón tay khẽ vân vê chiếc cằm nhọn duyên dáng của người nọ, bật cười: “Ô… Em vẫn là Chu Tiểu Mộc đấy chứ?”
Chu Mộc mím môi, quay ngoắt đầu, không để ý tới anh.
Lâm Tu cố tình trêu cô: “Anh đang bảo sao lại cắn anh đau thế… Không ngờ té ra đó là cú cắn mang đầy oán hận cá nhân bốc cháy hừng hực…”
“Không phải thế…” Chu Mộc bỗng nhiên phản bác rất khẽ, cuối cùng lại mím môi ngước mắt lên, “Gặp được rồi… Ngược lại cảm thấy không xác định…”
Bởi vì quá lo lắng, cho nên cảm thấy không chân thật. Bởi vì không xác định, cho nên mới không nhịn được cắn một ngụm thật mạnh để xác nhận cảm giác tồn tại chân thật kia.
Cánh môi mỏng hơi mím chặt, đôi mắt đen tức thì thấm đẫm một cảm xúc khó hiểu ùa đến bất chợt.
Ngón tay thon


Polly po-cket