Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.
Dọa đến mấy cô, phó đoàn trưởng Lâm còn không chém đôi tôi ra sao!”
“Phụt ha ha…” Đám con gái trong phòng nhất thời cười lăn lộn.
“Khụ… Cô dâu của chúng tôi nói, cô ấy thích nghe hát sai nhạc! Không sai nhạc nghe không vui! Mau hát đi nhanh lên, không thì coi như phong bao chú rể vừa mới đưa là uổng phí đấy nhé!”
Câu nói vừa dứt sau lưng Tạ Đào đã ướt rượt mồ hôi, đồng chí phù rể moi ruột moi gan suy nghĩ cả buổi, cái gì mà “Vỏ Đạn Nho Nhỏ”, rồi thì “Đoàn Kết Chính Là Sức Mạnh”, cuối cùng ngay cả loại bài hát để dưới đáy hòm là “Ba Đại Kỷ Luật Tám Dòng Chú Ý” cũng đều được mang ra mà cửa phòng vẫn như cũ không chịu nhúc nhích tí nào.
Làm người ta điên tiết nhất vẫn là chú rể Lâm Tu, vị chính chủ lẽ ra phải gấp rút hơn bất kỳ ai khác lúc này nào có tí xíu dáng vẻ lửa cháy đến nơi nào đâu? Người ta đều bị giày vò bò lê bò toài, ấy vậy mà anh lại ung dung thong thả đầy hào hứng đứng ở một bên nghe chiến hữu kiêm bạn thân của mình làm trò cười cho thiên hạ, khiến cho Tạ Đào tức tới mức muốn tháo bản lề cánh cửa này xuống mà đập chết anh ta.
Cuối cùng, đồng chí phù rể vĩ đại rốt cục thể hiện uy quyền, siết nắm tay giậm chân một cái, Tạ Đào cắn răng rốt cục “gào —” một tiếng phát ra một câu long trời lở đất “Khi tóc em phất qua cây súng thép của anh”, giây phút đó, không chỉ đám con gái trong phòng cười đến quặn ruột, đội ngũ chú rể bên ngoài phòng cũng tức thì cười ngã la liệt.
Lâm Tu đứng trước cửa cũng không nhịn cười nổi, nhưng cười xong ánh mắt anh lại hơi thay đổi — Hứa Úy đến muộn cuối cùng cũng tới rồi.
Tốt lắm, cứu binh đuổi tới rồi! Đến lúc rồi, phá cửa mà vào thôi!
Lâm Tu đánh mắt ra hiệu cho Tạ Đào, lại khẽ nghiêng người chừa một chỗ cho Hứa Úy, cách tấm ván cửa mỏng manh, Lâm Tu tủm tỉm nhẹ nhàng mở miệng —
“Các cô gái xinh đẹp, để tôi nói riêng với cô dâu nhà tôi mấy câu được không? Tôi không vào cửa đâu, nói qua ván cửa là được rồi.”
“Không được!” Em gái phù dâu cùng Giang Ngữ Tình khí thế tràn đầy.
“Tôi bảo này…” An Hòa đứng bên lúc này cười khanh khách mở miệng, “Mấy người chẳng lẽ không muốn nghe xem hai người bọn họ nói gì sao?”
À… Ừm… Có lẽ… Sau khi cân nhắc, đám con gái hóng hớt nhất thời mắt sáng lòe lòe, tim đỏ bay bốn phía.
“Không được làm phản vào lúc này” “Không được mở cửa” … Mang theo một tràng căn dặn của em gái phù dâu cùng bạn tốt Giang Ngữ Tình, Chu Mộc cười khúc khích đi đến trước cửa, hàng mày cong cong nói với Lâm Tu đối diện bên kia cửa: “Chú rể muốn thổ lộ gì với em nào?”
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe “cạch —” một tiếng, chỗ khóa cửa truyền đến một tiếng vang rất nhỏ.
Hứa Úy nhướng mày liếc Lâm Tu, giơ tay làm một tư thế “lên”.
Vì thế, Lâm Tu không trì hoãn một giây phá cửa mà vào, gọn gàng lưu loát mà quang minh chính đại ôm lấy Chu Mộc còn chưa kịp phản ứng vào trong lòng.
“Các bạn… Vất vả rồi.” Khẽ nhướng hàng lông mày anh tuấn, Lâm Tu mỉm cười với mấy cô gái trong phòng, chớp mắt đã ôm ngang cô dâu đi vào thang máy.
“Mấy người chơi ăn gian! ! !” Nhìn miếng sắt nhỏ trong tay Hứa Úy, Giang Ngữ Tình cùng phù dâu gào thét.
“Binh bất yếm trá*.” Bộ đội đặc chủng kiêm chuyên gia mở khóa Hứa Úy cười đến đáng đánh đòn. “May mà có vợ yêu trong ngoài phối hợp.”
*Chiến tranh không ngại dối lừa.
Giang Ngữ Tình cùng em gái phù dâu bấy giờ mới phản ứng kịp…
Thì ra trong quân liên minh của các cô còn có An Hòa nằm vùng? ? ?
Kế phản gián* trong truyền thuyết? !
*Chống lại địch bằng kế ly gián
“Hì hì…” An Hòa tủm tỉm cười nhìn hai vị đồng minh đang hóa đá kia, “Lâm Tu là anh họ tôi, còn… chị dâu đã xuất giá, dù thế nào tôi cũng phải giúp đỡ một chút phải không? Vậy nên… Thông cảm nha!”
Vì thế, màn “ngăn cửa” này, nhà trai toàn thắng!
Cùng nhau đi qua bao nhiêu năm tháng như vậy, dù là trong hiện thực hay trong chiêm bao, Lâm Tu cho rằng mình đã sớm hiểu đủ về Chu Mộc.
Bất kể là độ cong nơi khóe mắt khi cô khẽ nhướng mày, hay lúc cô tươi tỉnh lúm đồng tiền sẽ lún xuống hai bên má, mỗi một động tác mỗi một nét mặt, chỉ cần nhớ lại sơ sơ là rõ ràng đến từng chân tơ kẽ tóc.
Lâm Tu không chỉ một lần tưởng tượng dáng vẻ người này khoác trên mình bộ váy cưới vì anh thì sẽ thế nào, nhưng vào lúc này, khi thật sự hạ ánh mắt trên người Chu Mộc, anh chợt cảm thấy tất cả hình ảnh lọt vào trong mắt phút chốc liền trở nên mơ hồ —
Quá mức chói mắt. Vì thế nên… Đẹp tới mức không chân thực.
Lớp vải sa tanh trắng muốt càng làm tôn lên da thịt màu ngà của Chu Mộc như ánh trăng sáng ngời. Đôi mắt đen sâu hun hút trong veo, trên vành tai xinh xắn của cô là chiếc khuyên kim cương do chính tay anh tặng. Mái tóc dày bồng bềnh như rong biển được búi hết lên, giá như cần cổ thon dài nõn nà kia không bướng bỉnh mà chịu đeo thêm một sợi dây chuyền… Nhưng dù là như vậy, xương quai xanh xinh đẹp đã trở thành trang sức đẹp nhất vào lúc này rồi.
Xuống xe vào cửa, dọc theo đường đi những tiếng chúc mừng vang lên không ngớt, Chu Mộc nghe mà ù cả tai, mặt mày ai nấy