Tác giả: Hà Vũ
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/751 lượt.
gái duy nhất gả cho hắn, đồng thời cùng lúc còn giao cho hắn một nửa "Đông Phương" , của hồi môn phong phú như vậy, thật sự là mê người, cho dù ai cũng sẽ không dễ dàng cự tuyệt!
Cô một hơi uống hết ly rượu còn dư lại, cùng Hà Tranh Quang vẫy tay từ biệt.
"Mặc tiểu thư, tối mai có thời gian không? Cùng nhau ăn cơm nhé?" Hà Tranh Quang vội vàng đuổi theo cô hỏi, thật khó khăn hợp ý, đem nước miếng đều nói tung bay, mới nhắc cô chín giờ. Hắn cũng không muốn buông tha cơ hội theo đuổi cô.
"Được." Cô cười thản nhiên, nghênh ngang rời đi.
Trở lại nhà trọ, Cận Thừa lại đang ở nhà
Cô thay dép trong nhà , đi vào phòng khách, đem cái chìa khóa nhét vào trên bàn thủy tinh hình tròn, mới vừa duỗi lưng một cái, quay đầu lại liền nhìn thấy Cận Thừa từ trong thư phòng đi ra.
Mở cửa, Mặc Khải Tuyền giật mình kinh ngạc. Người phụ nữ này mặc dù không quen biết nhưng cũng không cảm thấy xa lạ. Báo chí, tin tức đã từng nói qua vị đại tiểu thư này. Bùi Gia Lỵ, cha là luật sư nổi tiếng, mẹ là hoa hậu, còn có ông ngoại là thẩm phán nổi tiếng, gia thế cũng như trình độ học vấn đều đứng thứ nhất, từ trước tới nay là con cưng của giới truyền thông, cô ta chạy tới đây làm gì?
"Xin hỏi luật sư Cận có nhà không?" Bùi Gia Lỵ nở nụ cười hào phóng với người tới mở cửa đồng thời rướn cổ nhìn vào phía trong nhà
Mặc Khải Tuyền nghiêng người tựa ở cửa ra vào, hai tay ôm hai vai chắn ngang tầm mắt của Bùi Gia Lỵ, lạnh nhạt trả lời: "Anh ấy đi làm" Đúng là hỏi thừa. Hôm nay cũng không phải là chủ nhật, một người yêu công việc tới phát cuồng như Cận Thừasao có thể có mặt ở nhà? Nếu anh có nhà thật thì người đàn bà này cũng sẽ không tới
Vừa nhìn, người đàn bà kia đưa mắt lướt qua trên người mình, đánh giá từ trên xuống dưới. Nếu biết trước thì cô sẽ mặc đồ ngủ bằng ren, quần chữ T khiến người nhìn phải chảy máu mũi tới mở cửa, thuận tiện để cho cô ta xem tác phẩm Cận Thừa để lại trên người mình. Thật là sai lầm!
"Vậy ta có thể vào không?" Nụ cười của Bùi Gia Lỵ vẫn không thay đổi
Tùy tiện ngồi xuống ghế salon, Mặc Khải Tuyền nghiêng đầu nhìn đối phương
Trên người cô ta có một loại khí thế cao cao tại thượng, có lẽ bởi xuất thân danh môn, mọi cử động đều rất tao nhã, dĩ nhiên cô cũng rất xuất sắc, không có gì vẻ vang nhưng không phải cô ta cũng là sinh viên trường luật sao?
"Mặc tiểu thư, thực ra hôm nay tôi đến là để gặp cô" Bùi Gia Lỵ không uống trà, vẻ mặt ôn hòa nhìn cô: "Chúng ta đều là người thông minh, nếu tôi đã đến đây tất nhiên muốn phương pháp giải quyết chung"
"E hèm" Cô gật đầu
"Ba tôi tính để tôi cùng luật sư Cận sớm đính hôn"
Cô nháy mắt mấy cái: "Cho nên?"
"Mời cô rời xa luật sư Cận"
Mặc Khải Tuyền cong khóe môi "Muốn tôi rời đi?"
"Đúng vậy, cô không hợp với anh ấy" Bùi Gia Lỵ là người thông minh, từng học đại học, không giống những đại tiểu thư ác ngôn xảo trá
Cô êm tai nói: "Tôi biết rõ bối cảnh của cô, nếu công khai quan hệ, người chịu ảnh hưởng tất nhiên sẽ là luật sư Cận, như thế sẽ phá hủy tương lai của anh ấy. Vị trí của luật sư Cận có được ngày hôm nay cũng đã phải bỏ ra không ít công sức, nếu không cẩn thận công sức sẽ đổ sông đổ biển. Dù là tôi hay cô cũng đều không muốn chuyện đó xảy ra!"
Mặc Khải Tuyền cười lạnh trong lòng, ý của cô ta sẽ sức rõ ràng. Cô, Mặc Khải Tuyền, bối cảnh gia đình không tốt, mẹ là chị cả xã hội đen, không biết cha là ai, còn có cậu ham mê bài bạc hiện đang ngồi tù, bản thân cô cũng không có danh tiếng gì lại còn đã từng làm ở hộp đêm, bây giờ còn đang bị nuôi. Hai mươi tuổi mới thi đại học, trình độ học vấn không cao. Như vậy cô không xứng với Cận Thừa ngày hôm nay, nói cách khác, chỉ có Bùi Gia Lỵ gia thế trong sạch, tiếng tăm lừng lẫy, trình độ học vấn lại cao mới có tư cách làm Cận phu nhân. Ý là như vậy sao?
Đang muốn mở miệng nói chuyện thì tiếng chuông điện thoại trong phòng ngủ vang lên
"Xin lỗi, chờ một chút" Cô đứng lên chạy vào phòng ngủ, cầm điện thoại lên: "Alo"
"Khải Tuyền....Ô...... Tôi trở về chết chắc rồi........."
Mặc Khải Tuyền không nói gì, im lặng nghe đối phương khóc lóc kể lể, càng nghe càng tức, càng nghe càng giận, cuối cùng trực tiếp cắt điện thoại sải bước ra khỏi phòng ngủ, dùng giọng không tốt nói: "Muốn tôi rời đi đúng không?"
"Phải........" Bùi Gia Lỵ giật mình gật đầu một cái
"Tốt, đưa tôi năm trăm vạn, tôi lập tức rời xa anh ta" Cô còn nhớ rõ mình thiếu tiền anh, dù sao Cận phu nhân tương lai cũng là người có tiền, không bằng xin cô ta giúp một tay
Bùi Gia Lỵ ngẩn ra, không nghĩ tới mọi chuyện nhìn như khó giải quyết lại có thể giải quyết dễ dàng như vậy. Cô khó tin nhìn Mặc Khải Tuyền: "Chỉ vậy thôi?"
"Cô muốn đưa nhiều chút cũng được"
Thì ra chỉ là người tham tiền, Bùi Gia Lỵ thở phào nhẹ nhõm, trong mắt khó nén vui sướng gật đầu đồng ý: "Cô yên tâm, tiền không thành vấn đề"
Mười phút sau, Mặc Khải Tuyền một tay xách hành lý, một tay cầm chi phiếu đứng ở cửa phòng dặn dò: "Chìa khóa phòng ở trên mặt bàn, cô tự mình cầm