Tác giả: Kim Tinh
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 134948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/948 lượt.
Nhi lập tức nhận ra lúc này trong phòng bệnh chỉ còn hai người họ, cô cảm thấy bất an, “Tôi…… Tôi cũng phải đi.”
Nghe thấy cô muốn đi, trong lòng Nhuế Diệp rất tức giận, nhưng anh vẫn nhịn, nhẹ nhàng gọi: “Hinh Nhi.”
Giọng nói anh rất kỳ quái, cô nhớ giọng anh……. Ah, cô nhớ giọng nói của anh? Kỳ lạ, rõ ràng cô không biết anh là ai mà.
“Hinh Nhi, bây giờ em không nhớ cũng không sao, nhưng chúng ta nhất định phải kết hôn.” Nhuế Diệp nhìn vẻ mặt cô mờ mịt, lòng đau như dao cắt.
Anh biết, bây giờ là một cơ hội, là cơ hội mới cho anh, có lẽ hơi hèn hạ, nhưng lần này anh muốn dùng tất cả tình yêu của mình để yêu cô, nói gì cũng không để cô chịu bất cứ uất ức nào, bất cứ đau khổ nào.
Anh biết cô yêu anh, cho dù mất trí nhớ, chỉ cần anh kiên nhẫn chờ đợi, nhất định cô sẽ từ từ nhớ ra tất cả.
“Tại sao?” Bây giờ anh chỉ là một người xa lạ đối với cô, cô không biết anh đang cố chấp điều gì, hơn nữa còn muốn cô lấy anh? Làm sao cô biết anh có đang gạt người hay không, có lẽ anh chỉ là một kẻ lừa cưới.
“Vì hôn nhân của chúng ta đã được quyết định từ lâu rồi, chỉ là quyết định tháng này sẽ kết hôn, thiệp mời đã phát hết rồi.”
“Còn bao lâu?”
Nhuế Diệp im lặng không nói.
“Anh à, anh chắc chắn tôi là người anh tìm?” Cô không có ấn tượng với bất cứ ai.
“Lúc em tới nhà anh chuyện này đã được quyết định, vì…….. em là cô dâu nuôi từ bé của anh!”
Nhàm chán lật cuốn album trong tay, cô không có hứng thú lắm, hình là thật, trong ảnh là cô gái từ bé đến khi là thiếu nữ, rồi đến bây giờ, đều là ảnh cô, nhưng cô cảm thấy rất kỳ lạ, nếu họ cùng nhau lớn lên, tại sao chỉ có ảnh chụp của cô?
Nhìn người đàn ông đã kéo cô đến tập đoàn Nhuế Thị từ sớm, cô hỏi nghi ngờ trong lòng: “Này, anh à, ừm, không, A Diệp.” Người đàn ông này cố ý muốn cô gọi như vậy, náo loạn với cô rất lâu, “Tại sao bên trong chỉ có ảnh chụp của em, chúng ta không chụp chung sao?”
Cô chỉ đơn giản nghi ngờ thôi, tay anh cầm bút hơi run, chớp mắt một cái, che lại tâm tình của anh, “Trận hoả hoạn đã đốt một ít, hiện tại chỉ còn những thứ này.” Lại trùng hợp như vậy, hình họ chụp chung cũng mất, giống như chứng tỏ họ không có tương lai.
Chỉ còn lại bức ảnh trước khi anh ra nước ngoài, hình được anh để trong ví nên không sao, nhưng đó là bí mật nhỏ của anh, anh hẹp hòi đến nỗi ngay cả cô cũng không cho nhìn, nếu cô nhìn thấy, có lẽ quan hệ giữa họ càng có sức thuyết phục hơn.
“À.” Ninh Hinh Nhi gật đầu, không hỏi nữa, tiếp tục xem ảnh, thật ra cô không phải không tin anh, nhưng không hề có cảm giác gì, còn nói con dâu nuôi từ bé gì chứ? Thời đại này vẫn còn người tin mấy thứ đó sao?
Nhưng hiện tại cô chỉ có thể tin họ, vì cô không biết gì cả, mà anh là người đầu tiên đưa tay ra giúp cô, cô chỉ có thể lựa chọn tin tưởng anh.
Hơn nữa anh cũng không phải người xấu, lúc theo anh tới công ty, cô bị doạ sợ, thì ra anh là người nối nghiệp công ty Nhuế Thị, mặc dù cô không biết công ty Nhuế Thị, nhưng cả hai mươi tám tầng đều là nhà anh, cô cũng biết anh là người có tiền, có lẽ chính là kiểu người nhiều tiền nhưng đừng nhìn vẻ ngoài.
Phong cách anh nho nhã làm người ta không nghĩ anh là một thương nhân, nói là thành phần trí thức, cô còn tin, nhìn anh chăm chú xem tài liệu, gương mặt nghiêm túc, cô lại cảm thấy anh đúng là có khí thế.
Nói tóm lại, anh có rất nhiều tiền, dáng dấp cũng đẹp, cho nên, đừng bảo là cô, nói không chừng người khác còn tưởng cô giả vờ mất trí nhớ, dính lấy anh!
Cho nên quan hệ giữa họ chỉ dựa vào vài chuyện anh nói, cô được nhà họ Nhuế nhận nuôi, từ bé đã là cô dâu nuôi từ bé của anh hơn nữa còn rất thích anh, ước mong làm cô dâu của anh cả đời…. Những chuyện này đều do Nhuế Diệp nói cho cô biết.
Cô không biết anh nói thật hay nói dối, bây giờ chính cô cũng không biết cảm giác của mình, nhưng có thể khẳng định anh tuyệt đối không lừa cô, vì đường đường là người thừa kế tập đoàn Nhuế Thị, còn cần dùng thủ đoạn lừa gạt một cô gái sao? Hơn nữa cô cũng đã xem một số tạp chí thương mại giới thiệu về anh, cho nên càng chắc chắn họ không phải người xấu!
“Đang nghĩ gì vậy?” Phòng làm việc to như vậy, giọng nói trong trẻo lạnh lùng của anh vang lên.
“Ừm, không có gì.” Cô suy nghĩ một chút lại hỏi: “Lúc trước giọng anh cũng như vậy sao?”
Anh nhíu mày, hỏi ngược lại: “Em đang nghĩ gì?”
“Không có, không có gì, chẳng qua cảm thấy giọng nói anh không phải như vậy.”
“Vậy như thế nào?” Mắt anh sáng như đuốc nhìn chằm chằm cô.
“Em…….. Em cũng không biết, chỉ cảm thấy rất kỳ lạ.” Cô ngoan ngoãn nói.
Im lặng một lát, anh nói thẳng: “Hôm đó xảy ra hoả hoạn, anh lo lắng cho em vẫn ở bên trong nên chạy vào làm dây thanh quản bị thương.” Anh thấy cô rất kinh ngạc, tiếp tục nói: “Có lẽ giọng anh rất khó khôi phục.”
Ninh Hinh Nhi nghe anh nói, khiếp sợ, cô không thể nhớ giọng anh như thế nào, vốn chỉ nghĩ giọng anh không phải thế, bây giờ biến thành vậy vì cô!
Cho nên cô không thể lấy chồng, nhất định phải lấy thân báo đáp rồi!
“Vậy….. Này, anh đừng quá để ý, thật ra giọng anh bây giờ