Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341308

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1308 lượt.

Khánh phi thân lạị ôm lấy Úc Phi Tuyết vẫn nằm yên trên mặt đất:
“Thả ta ra!” – Úc Phi Tuyết ra sức mở cánh tay Lãnh Dịch Hạo, lúc này mới phát hiện không khí có vẻ không hợp lý.
Khuôn mặt Lãnh Dịch Khánh co giật, ngón tay cầm kiếm trở nên trắng bệch. Tên này đùa như thật !
“Này, đừng kích động, đừng kích động!” – Úc Phi Tuyết dùng tay đẩy kiếm Lãnh Dịch Khánh ra, nàng cũng không muốn vì nàng mà huynh đệ nhà người ta trở thành hai kẻ tự giết lẫn nhau, vậy thì tội nghiệt của nàng sẽ rất lớn!
Trong lòng Lãnh Dịch Khánh có một dòng nước ấm chảy qua – không ngờ lúc này nàng còn suy nghĩ cho hắn, sợ hắn trong lúc xúc động giết Lãnh Dịch Hạo sau này sẽ hối hận. Lãnh Dịch Khánh nghĩ đến việc này, đột nhiên cầm lấy cánh tay Úc Phi Tuyết:
“Phi Tuyết, đi với ta!”
“A ?” – Úc Phi Tuyết nghĩ mình đang nghe nhầm.
“Chúng ta không đi Ấp Thành. Chân trời góc biển, nàng muốn đi đâu, chúng ta sẽ đi đến đó. Lưu lạc thiên nhai. Nàng đồng ý không ?” – ánh mắt sáng ngời của Lãnh Dịch Khánh nhìn Úc Phi Tuyết, chỉ cần nàng gật đầu, cho dù mọi người khắp thiên hạ có phản đối, hắn cũng không để ý.
“A ?” – Lưu lạc thiên nhai ? Lời này nghe sao thật quen tai. Tiểu sư phụ cũng từng nói như vậy.
Cùng tiểu sư phụ lưu lạc thiên nhai, đây cũng là ước mơ lớn nhất của nàng. Nhưng tiểu sư phụ đang ở Ấp Thành chờ nàng.
“Phi Tuyết……” – Chẳng lẽ nàng không muốn ? Trên khuôn mặt của Úc Phi Tuyết xuất hiện một tia do dự làm cho ánh mắt Lãnh Dịch Khánh đột nhiên tối sầm mất mát.
“Nàng không muốn đi cùng ta sao ?”
Úc Phi Tuyết khó khăn cười gượng, đôi mắt đảo toán loạn, chỉ không dám nhìn vào mắt Lãnh Dịch Khánh:
“Cái này……ầy……”
Nàng muốn lưu lạc thiên nhai, nhưng không phải là cùng Lãnh Dịch Khánh.






Lãnh Dịch Hạo, Báo Ứng Của Ngươi Đến Rồi!
Nàng muốn lưu lạc thiên nhai, nhưng không phải là cùng Lãnh Dịch Khánh.
Trên khuôn mặt nhỏ của nàng viết rõ ràng lời cự tuyệt, nối mất mát trong mắt Lãnh Dịch Khánh lặng lẽ lan gtranf thành một nỗi đau đớn kịch liệt. Thì ra nàng không phải vì hắn, mà là vì Lãnh Dịch Hạo.
Mắt Lãnh Dịch Hạo hơi nheo lại, trong mắt lóe lên một tia sắc bén, khóe môi vẫn mang theo nụ cười nhẹ như cũ:
“Đại ca, xem ra, tiểu nha đầu không muốn đi theo huynh. Phải không, nha đầu ?”
Nha đầu ơi là nha đầu, nàng không đi cùng Lãnh Dịch Khánh, tuyệt đối không phải là vì ta. Như vậy, rốt cục là vì sao nàng lại cự tuyệt Lãnh Dịch Khánh ? Đừng để cho ta biết nàng có mục đích khác. Nếu không, nàng sẽ hối hận vì đã chọn đi theo ta.
Úc Phi Tuyết quả nhiên quay lại rất nhanh, chẳng qua là, nàng không phải trở về một mình.
“Các ngươi……” – Lãnh Dịch Hạo chậm rãi đánh giá vài vị đại hán lực lưỡng ngốc nghếch trước mặt, đôi mắt dài hơi đảo, dễ dàng bắt được bóng dáng Úc Phi Tuyết đang đứng cách đó không xa cười gian như một tên cướp. Vì thế hắn chớp mắt, nở một nụ cười nhẹ:
“Các vị tìm ta ?”
“Vô nghĩa! Đứng lên cho lão tử !” – Bắt người tiền tài thay người tiêu tai. Vài tên nam nhân hung thần ác sát cao lớn thô kệch rống lên với Lãnh Dịch Hạo.
Nha đầu kia tìm đâu ra mấy tên ngu ngốc to con này vậy ? Lãnh Dịch Hạo lười biếng ưỡn lưng. Nàng sẽ không ngốc nghếch đến mức cho rằng mấy cái tên to con đần độn này sẽ thay nàng báo thù chứ ?
Úc Phi Tuyết nhíu mày xem diễn.
Có phải ngu ngốc to xác hay không, lát nữa sẽ rõ. Về việc nàng kiếm ở đâu ra ấy à, nàng Úc Phi Tuyết là nhân vật nào ? Làm loạn mười tám sòng bạc lớn trong kinh thành cũng không tìm được thần cờ bạc nào là đối thủ ! Nếu thật sự bức ép nàng, đi đến sòng bạc mượn chút tiền thuê lấy vài người thì có gì là khó !
Lãnh Dịch Hạo, báo ứng của ngươi đến rồi!






Dược “Giày Vò Nam Nhân”
Úc Phi Tuyết giật giật chân mày, vài gã nam nhân vóc dáng cao lớn liền tiến lên động thủ chuẩn bị đánh người.
Đương nhiên, bọn họ không có khả năng là đối thủ của Lãnh Dịch Hạo. Chỉ trong nháy mắt đã ngã chổng vó trên mặt đất, đau đớn rên hừ hừ. Dĩ nhiên là Lãnh Dịch Hạo thủ hạ lưu tình nên bọn họ còn sống.
Úc Phi Tuyết thấy thế, chẳng những không lo lắng, ngược lại còn cười càng thêm quyến rũ.
Lãnh Dịch Hạo nheo mắt, sao lại thế này, trước kia không phát hiện nữ nhân này bộ dạng lại đẹp mắt như vậy. Ăn ngon mặc đẹp, nữ nhân này đã bắt đầu trở nên xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào giống quả táo, làm cho người ta không nhịn được chỉ muốn cắn một cái. Dáng người cũng không khô quắt giống như trước, ngược lại trở nên yểu điệu nở nang hơn.
“Hơn nữa dược này dược tính rất mạnh, chỉ cần một giọt nhỏ cũng đủ để giết chết tất cả ý chí của một người, cho dù tự chủ của ngươi có mạnh trở lại, cũng tuyệt đối không đến nửa nén hương.”
Trước mặt Lãnh Dịch Hạo bắt đầu hiện lên ảo ảnh, một đám nam tử cao lớn thô kệch kia biến thành một đám nữ nhân vô cùng kiều diễm, lắc lư vòng eo đi về phía hắn.
Mà đám nam nhân béo ú to con đần độn kia dĩ nhiên kia cũng trúng chiêu của Úc Phi


Polaroid