Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.
, có ạ. Đương nhiên là ở cùng nhau rồi!” – Úc Phi Tuyết đã hiểu rồi.
Nàng còn tưởng là có chuyện gì chứ, thì ra là chuyện này ! Tối hôm đó đâu chỉ ở cùng nhau, thiếu chút nữa còn đánh nhau ấy chứ !
Hai cha con đang nói chuyện cùng lúc quay sang bên này.
Hoàng hậu nương nương thở dài nhẹ nhõm, vui mừng nhìn Hoàng Đế, sau đó vỗ bàn tay Úc Phi Tuyết:
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi! Cơ thể Hoàng nhi yếu ớt, vất vả cho con rồi !”
“Không vất vả, không vất vả chút nào!” – Úc Phi Tuyết lắc đầu, nàng nói thật mà, nàng không hề sợ đánh nhau. Làm sao mà vất vả được !
Nàng Ở Trên Ta Ở Dưới
Hoàng hậu còn định hỏi thêm gì đó nhưng Lãnh Dịch Hạo đằng kia đột nhiên một trận ho khan một trận.
“Phu quân –” –Úc Phi Tuyết biết, Lãnh Dịch Hạo đang nhắc nhở nàng, không nên ở đây lâu. Vì thế, nàng lao như bay đến bên cạnh Lãnh Dịch Hạo, đỡ lấy cánh tay hắn.
“Phu quân, chàng sao rồi ? Có bị nặng lắm không ?”
“Không……không sao, ta chỉ…… hơi mệt mỏi một chút……”
“Đương nhiên là biết. Đêm tân hôn, chúng ta vốn ở cùng nhau mà.” – Úc Phi Tuyết không cảm thấy có gì không ổn, chẳng qua là đối với hai chữ động phòng này, vẫn chưa thể hiểu được. Nhưng nàng tuyệt đối sẽ không ngu ngốc mà đi hỏi Lãnh Dịch Hạo.
“Nếu người khác hỏi, thân thể ta yếu ớt, động phòng như thế nào, nàng sẽ trả lời như thế nào ?”
“Ah ? Đúng vậy !” – Thân thể yếu ớt như vậy thì đánh nhau như thế nào ? Nên trả lời như thế nào mới không “phá hủy tự do sau này của nàng” đây?
“Nàng có thể nói, nàng ở bên trên, ta ở bên dưới.” – Lãnh Dịch Hạo cố nín cười nhìn Úc Phi Tuyết, đợi chờ phản ứng của nàng.
“Vì sao ?” – Kỳ quái, đây là cái tư thế gì? Võ công mới sao? Sao nàng lại không biết.
“Người ở trên là người cai trị, kẻ ở dưới là người bị trị. Nàng không thích thì thôi vậy.” – trong ánh mắt sâu thẳm của Lãnh Dịch Hạo hiện lên một tia gian manh.
“Đồng ý đồng ý!” – Nàng ghét nhất bị người khác thao túng, ở trên thì ở trên sợ gì. Có điều –
“Nói như vậy là được rồi chứ ? Người khác sẽ không nghi ngờ chứ ?”
Đúng là bảo bảo ngây thơ!
“Yên tâm đi. Ta yếu đuối thế này, đương nhiên nàng chỉ có thể ở trên.” – Lãnh Dịch Hạo dựa vào ghế, nhíu mày nhìn “bảo bảo ngây thơ” trước mặt, cố nén để không cười to lên.
“Ah. Biết rồi. Nói xong chưa ?” – Nói xong nàng có thể đi được rồi chứ ? Hôm nay tiến cung mệt chết nàng rồi.
“Còn nữa, sau này không được gọi ta là phu quân.”
Nghe nàng ỏn à ỏn ẻn gọi hắn là “phu quân”, hắn khó chịu chết đi được.
“Ai quan tâm!” – Úc Phi Tuyết trợn mắt liếc hắn một cái, bây giờ đúng là không có hơi đâu mà đi tranh cãi với hắn, mặc kệ hắn !
Nhưng mà “nàng ở trên ta ở dưới” là cái thế gì?
Tiếng cười lớn vang lên trong phòng. Lãnh Dịch Hạo cười thiếu chút nữa thì ngã lăn xuống ghế.
Quá thú vị, trong đầu nữ nhân này chứa cái gì vậy?
Một Đêm Thành Danh
Úc Phi Tuyết hoàn toàn không ngờ đươc rằng, một chuyến đi vào hoàng cung lại làm cho nàng trong một ngày trở thành người nổi danh !
Gần như tất cả Vương công nữ quyến đều tới cửa tiếp kiến. Còn có một số người kéo tay nàng xin học tập y thuật, học cách nói chuyện thế nào để Hoàng thượng Hoàng hậu vui, làm thế nào để có được chân tình của tướng công. Thậm chí còn có người kéo tay nàng hỏi một số thủ thuật khuê phòng.
“Vương phi à, Vương gia cơ thể yếu đuối như thế, không biết hai người……cái kia……đêm tân hôn……” – Vương gia suy yếu ngay cả sức bái đường cũng không có, làm sao có thể ** đây ? Vấn đề mà Nghi Thân Vương phi hỏi là nỗi lòng của tất cả nữ nhân.
“Động phòng phải không ?” – Lần này, Úc Phi Tuyết đã có chuẩn bị đầy đủ.
Nhưng cũng không còn cách nào khác, vì không muốn bị người khác nhìn ra sơ hở, nàng phải nhịn. Để thuận lợi rời xa Hoàng cung, nàng nhịn. Vì ‘hạnh phúc’ sau này của nàng, nàng lại nhịn!
Nhưng đến ngày hôm sau, Úc Phi Tuyết còn chưa rời giường đã nghe thấy bên ngoài cửa thông báo:
“Vương phi, phu nhân và tiểu thư của Lý đại nhân Vương đại nhân Võ đại nhân đến gặp Vương phi nương nương, đang ở tiền đình đợi người.”
“Ahhh –” – Úc Phi Tuyết không thể chịu đựng được nữa rồi !
“Để cho mấy người họ đi chết hết đi –”
Tiếng Úc Phi Tuyết rít gào từ trong chăn truyền ra. Cả một ngày hôm qua, mặt của nàng cười đến cứng đờ ra, cả người thì ngồi đến mức hóa đá, giọng nói cũng sắp bị nghẹn đến nơi rồi. Nếu còn tiếp tục như vậy, chưa đợi được đến lúc rời kinh thành nàng cũng đi đời nhà ma rồi !
Giọng nói ngoài cửa không nhanh không chậm:
“Vương phi, Vương gia nói, nếu người không đi ra ngoài, chỉ sợ sẽ đắc tội các vị phu nhân này, đến lúc đó những lời này mà rơi vào tai Hoàng Thượng, chỉ sợ Hoàng Thượng sẽ tìm Vương phi nương nương đến hỏi.”
Ầm – quả boom trong đầu Úc Phi Tuyết phát nổ. Gặp Hoàng Đế ? Không không không! Nàng nhất định không muốn !
Sâu Không Lường Được