Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.

i, Ngọc Điệp quá yêu Lãnh Dịch Hạo, cho nên những nữ nhân này kết cục nhất định sẽ rất thảm!
Vì dung nhan một nữ nhân, mà hy sinh tính mạng những nữ nhân vô tội, loại việc biến thái này chỉ có Lãnh Dịch Hạo làm được, hơn nữa với tính cách của hắn, hắn đã đáp ứng, nhất định sẽ làm. Nàng không thể nhìn những người vô tội vì một kẻ bụng dạ khó lường như Ngọc Điệp mà chết không được minh bạch. Huống chi, trong những người đó còn có người do tiểu sư phụ phái tới.
Không được! ước khi đi, nàng nhất định phải hoàn thành hai việc, đuổi bọn nữ nhân háo sắc này đi và cứu Mã Thiên Ba ra.
Úc Phi Tuyết đột nhiên đứng lên.
"Tiểu Tuyết, nàng muốn đi đâu?" Lãnh Dịch Khánh lo lắng đứng lên theo, vì sao lại có cảm giác mây đen giăng đầy trời, có một dự cảm rất xấu?
"Đuổi các nàng đi!" - Úc Phi Tuyết chưa dứt lời, bóng người đã biến mất.
"Tiểu Tuyết!" Lãnh Dịch Khánh muốn giữ chặt Úc Phi Tuyết nhưng không giữ được. Đành nhanh chóng đuổi theo. Lãnh Dịch Khánh hối hận, vô cùng hối hận, vì sao hắn lại không nghĩ đến hậu quả lúc nói những lời này chứ?






Vương Phi Nổi Cơn Ghen, Vương Gia Rất Sợ Vợ
"Vương phi tỷ tỷ, cầu xin người, đừng đuổi bọn muội đi, bọn muội nguyện ở đây làm trâu làm ngựa hầu hạ Vương gia!"
"Vương phi tỷ tỷ, bọn muội sai rồi, từ nay về sau bọn muội nhất định sẽ đi đường vòng, cầu xin người đừng đuổi bọn muội đi..."
"Vương phi tỷ tỷ..."
Bảy nữ nhân khóc ầm ĩ, ngay cả Hoàng Điệp phu nhân cũng không ngừng gạt lệ.
"Vậy ngươi tới làm gì?" Úc Phi Tuyết vẻ mặt lạnh lùng lườm Cảnh Thu, Cảnh Thu sợ tới mức rụt rụt cổ, nhanh chóng lui xuống.
"Tiểu Tuyết, nàng như vậy... không hay lắm đâu?" Lãnh Dịch Khánh day day huyệt thái dương, hắn bắt đầu phát hiện, Úc Phi Tuyết đúng không phải là chủ nhân mà hắn có thể trêu đùa. Nhớ cho kỹ, trêu ai chứ đừng trêu đến nàng, nếu không ngươi nhất định sẽ b chết rất thảm.
"A Khánh, ngươi có thể giúp ta được không?" Đôi mắt to trong veo của Úc Phi Tuyết nhìn qua khiến Lãnh Dịch Khánh cảnh giác.
"Chuyện gì?"
"Đêm hôm nay, giúp ta cứu một người."
"Ai?"
"Mã Thiên Ba."
"..." Lãnh Dịch Khánh hoàn toàn không biết nói gì. Là hắn nghe nhầm, hay là Úc Phi Tuyết điên rồi?
Hai người đều không có chú ý tới, một đôi mắt ghen ghét đang theo sát phía sau bọn họ.
"Tiểu Tuyết, Mã Thiên Ba là lão đại của sơn tặc Tiểu Thương Sơn, có hắn ở đây, vùng biên cảnh không thể yên bình, A Hạo mất rất nhiều công sức mới bắt được Mã Thiên Ba, nàng không thể..." Lãn Dịch Khánh thuyết phục Úc Phi Tuyết một ngày cũng không có tác dụng, mặc cho hắn nói mỏi miệng, Úc Phi Tuyết chủ ý đã định, nói gì cũng muốn cứu Mã Thiên Ba.
Lãnh Dịch Khánh cho rằng Úc Phi Tuyết chỉ đơn thuần muốn chọc giận Lãnh Dịch Hạo, nhưng như vậy cũng phải trả một cái giá quá lớn. Úc Phi Tuyết lại ngâm nga hát, vui vẻ chế dược. Ở đây có kim san dược, tán, ngũ bộ độc, lát nữa chắc chắn sẽ có ích. Là do nàng hại Mã Thiên Ba bị bắt, nói thế nào nàng vẫn cảm thấy Mã Thiên Ba đối với nàng tốt hơn so với Lãnh Dịch Hạo.
Nói ngắn gọn, nàng phải cứu Mã Thiên Ba ra.
Mặc y phục dạ hành, Úc Phi Tuyết thân ảnh như yến chui lên xà nhà, Lãnh Dịch Khánh không ngăn cản được, chỉ có thể đi theo nàng.
Đại lao, nằm ở phía Tây tối nhất vương phủ. Lãnh Dịch Khánh lần đầu tiên trong cuộc đời làm cướp, phi thân dẫn thị vệ rời đi. Úc Phi Tuyết một cước đá văng cửa đại lao, phi thân vào. bị giam trong nhà tù tối tăm trong cùng, tứ chi hắn bị trói trên giá, trong miệng bị nhét đầy vải rách, quần áo đầy vết máu loang lổ, rõ ràng đã bị đánh. Mà ngay cả trên mặt, vết thương cũng vô số. Trong lòng Úc Phi Tuyết lập tức dâng lên sự áy náy, tất cả là do nàng, Mã Thiên Ba mới rơi vào kết cục thảm như vậy, chẳng trách Mã Thiên Ba giờ phút này nhìn nàng như là muốn ăn tươi nuốt sống.
"Ngươi trừng ta làm gì vậy, cũng không phải là ta bắt ngươi. Bây giờ ta tới cứu ngươi, nếu ngươi có thể tỉnh táo đi theo ta, thì hãy chớp mắt mấy cái." Úc Phi Tuyết cần xác nhận trước Mã Thiên Ba này không có tính sát thương.
Nào ngờ Mã Thiên Ba không chỉ có liều mạng nháy mắt, mà còn liều mạng trợn mắt nhướn mày, một đôi tròng mắt đảo loạn.
"Ý gì vậy? Ngươi... vì sao lại cứ đảo như vậy?" Úc Phi Tuyết bỗng cảm thấy Mã Thiên Ba trước mặt bắt đầu xoay tròn, xoay tròn rất nhanh, cuối cùng, trước mắt nàng tối sầm, ngã trên mặt đất.
Mã Thiên Ba trợn tròn mắt, trong miệng phát ra âm thanh ô ô, trên trán nổi gân xanh nhưng lại không thể làm gì được.
Lãnh Dịch Khánh dẫn thị vệ đi, vừa vào cửa, liền phát hiện Úc Phi Tuyết chóng mặt ngã nằm trước mặt Mã Thiên Ba. Lãnh Dịch Khánh kinh hãi,phi thân vào. Nào ngờ cũng cảm thấy đầu óc choáng váng, ngã xuống bên cạnh Úc Phi Tuyết.
Trong góc tối hai nữ tử từ từ đi ra.
"Tiểu Anh, ngươi làm rất khá, nếu như bổn phu nhân có thể thuận lợi quay về vương phủ, nhất định sẽ không bạc đãi ngươi." Hồng Điệp phu nhân lạnh lẽo nhìn hai người trên mặt đất. Nàng ở trong vương phủ này, có thể x