Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.

nhanh ra cửa.
Úc Phi Tuyết thở hổn hển chống đỡ thân thể, nhìn bóng lưng Lãnh Dịch Hạo, lần đầu tiên nàng nghĩ Ngọc Điệp này bệnh thật đúng lúc! Thế nhưng vì sao trong lòng lại vẫn cảm chua xót.
Quên đi! Mặc kệ hắn! Ngủ thôi!
Lần này, nàng nằm xuống giường là ngủ luôn, thực sự quá mệt mỏi!
Vậy mà trong lúc mơ mơ màng màng, đột nhiên có một bàn tay to túm lấy Úc Phi Tuyết.
Chuyện gì xảy ra vậy? Động đất à? Mộng d
Nàng mở đôi mắt còn đang nhập nhèm ra đã thấy Lãnh Dịch Hạo nhìn mình với vẻ mặt lạnh lẽo. Lại làm sao nữa vậy?
"Làm sao vậy? Sáng rồi à?" Úc Phi Tuyết dụi mắt, không phải là hẳn đi chăm sóc cho Ngọc Hồ Điệp kia sao?
"Buổi sáng hôm nay nàng có đi qua phòng bếp không?" Lãnh Dịch Hạo hỏi một câu khiến Úc Phi Tuyết hơi do dự một chút, nàng có đi qua không nhỉ? Ý thức từ từ quay lại, Úc Phi Tuyết gật đầu, phải, có đi qua.
"Đến đó làm gì?" - giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ.
Nhìn khuôn mặt Lãnh Dịch Hạo không hề có một chút ấm áp, Úc Phi Tuyết rốt cục cũng hiểu, hắn nghi ngờ nàng.
"Ta đi lấy thuốc của mình về. Ngươi cho là mua thuốc không tốn tiền sao? Dù sao nàng ta cũng không dùng nên ta đã lấy về, làm sao vậy?" Úc phi tuyết mặc kệ cánh tay Lãnh Dịch Hạo đang túm lấy mình, nàng muốn làm rõ mọi chuyện.
Nam nhân này thật đáng ghê tởm, dám nghi ngờ nàng! Nếu như nàng muốn hạ độc, còn phải đợi cho tới hôm nay sao?!
"Chỉ là lấy thuốc thôi sao?"
"Lãnh Dịch Hạo, ngươi đùa đủ chưa! Mỗi lần xảy ra việc gì ngươi đều nghi ngờ ta, ngươi thấy ta rất giống người xấu đúng không?" Úc Phi Tuyết lấy tay chọc vào ngực Lãnh Dịch Hạo, hùng hổ nói.
Lãnh Dịch Hạo cầm bàn tay nhỏ bé của nàng: "Ngũ bộ độc của nàng đâu?"
Thì ra là thế! Úc Phi Tuyết hừ lạnh một tiếng, đi tới trước gương trang điểm, vỗ vỗ vào cái hòm thuốc nhỏ: "Mở to hai mắt, nhìn cho rõ nhé!"
Bốp một tiếng, nàng mở hòm thuốc, bên trong có đủ các loại thuốc, chỉ thiếu mỗi ngũ bộ độc. Sao có thể như vậy! Lần này đến phiên Úc Phi Tuyết kinh ngạc.
"Là ta nhìn nhầm hay là do nàng không cẩn thận làm rớt mất?" Ánh mắt Lãnh Dịch Hạo lạnh lùng, nhìn chằm vào Úc Phi Tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn hồn nhiên như vậy, nếu như không phải có người tận mắt nhìn thấy nàng hạ độc, hắn nhất định sẽ không tin tưởng!
"Ta không biết. Cho dù có làm mất cũng không liên quan đến ta!" Úc Phi Tuyết rầm một tiếng đóng nắp hộp thuốc.
"Nếu như ta muốn hạ độc nàng ấy, sẽ để các ngươi dễ dàng phát hiện sao? Lại dùng chính thuốc độc của mình sao? Sẽ ngu ngốc như vậy đứng ở đây cho ngươi tóm lấy ta sao?" Úc Phi Tuyết liếc nhìn Lãnh Dịch Hạo, dường như ngũ bộ độc này vẫn còn ở nơi này lúc Lãnh Dịch Khánh đến, nàng từng lấy ra, sau đó đặt ở trong hộp không hề động đến. Nếu có người động tay động chân, cũng chỉ có một khả năng, Hồng Điệp phu nhân!
Buổi tối hôm đó, xuân dược và ngũ bộ độc được nàng để cùng một chỗ. Hồng Điệp có thể dùng xuân dược của nàng, cũng có thể động đến ngũ bộ độc. Đáng tiếc nói miệng không bằng chứng, nữ nhân kia sẽ không chịu thừa nhận.
Lãnh Dịch Hạo híp tà mâu, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh lùng: "Nàng nói xem, ta có nên tin tưởng nàng không?"
"Thích tin thì tin! Ta đã nói rồi, chuyện này không liên quan đến ta!"
"Cảnh Thu, tìm người đến canh chừng nàng, từ giờ trở đi, một bước cũng không cho phép nàng ra khỏi cửa phòng này." Lãnh Dịch Hạo nói xong, xoay người bỏ đi.
"Lãnh Dịch Hạo! Ngươi dám nhốt ta sao!" Úc Phi Tuyết xông ra cửa, nhưng trước mặt nàng là một cánh cửa đóng rầm lại.
" Lãnh Dịch Hạo chết tiệt! Vì sao ngươi luôn luôn không tin ta!" Úc Phi Tuyết tức giận đá một cước vào cửa, đáng tiếc lại làm đau chính chân mình.
Không ngờ, lần giam lỏng này lại là ngày, trọn vẹn một ngày, ngoài có người đến đưa cơm thì không ai có ai đến nữa.
Cho đến buổi tối, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Cửa bị mở ra, Úc Phi Tuyết ở tong phòng buồn chán suốt cả một ngày đứng dậy nhìn, người tới lại là Ngọc Điệp.
"Ngươi tới đây làm gì?
Ngọc Điệp đưa tay đóng cửa lại, cười khanh khách tiến lên: "Ngươi đoán thử xem."






Bớt Thân Mật Trước Mặt Ta Thôi!
"Không phải ngươi bị trúng độc sao?" Úc Phi Tuyết lạnh lùng nhìn Ngọc Điệp, không biết nữ nhân này lại giở trò quỷ gì!
"Đúng vậy, nhưng mà đã giải được rồi, Vương gia không nói cho ngươi biết sao?" Ngọc Điệp kéo khăn che mặt xuống, khuôn mặt dữ tợn trước đây giờ trở nên trắng mịn xinh đẹp, so với hình vẽ trên bức tranh thật giống nhau.
"Ngươi..." Úc Phi Tuyết vô cùng kinh ngạc nhìn nàng.
"Bởi vì ta ở hiền gặp lành, tuy rằng ngươi hạ kịch độc, thế nhưng cũng bởi vậy mà ta có cơ hội lấy lại được dung nhan như cũ, cho nên ta đến cảm tạ Vương phi." Ngọc Điệp cười dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng không gì sánh được, nhưng ánh mắt vô cùng lạnh lùng.
Úc Phi Tuyết ngạc nhiên, thư của tiểu sư phụ lại bị nữ nhân này lấy được!
"Hay cho câu tự mình bảo trọng! Không biết từ giờ đến lúc các ngươi bỏ trốn còn có mấy ngày đây?" Đôi mắt đẹp của N