Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.

ịch Hạo. Ngọc Điệp có hài tử của Lãnh Dịch Hạo.
Quả nhiên nàng mới đúng là người dư thừa!
Nhìn đôi mắt lanh lợi của Úc Phi Tuyết trong phút chốc mất đi sức sống, trở nên trống rỗng vô hồn, Lãnh Dịch Hạo trong lòng bỗng nhiên tê rần.
Mặc dù có đôi khi hữu ý hoặc vô ý tức giận với tiểu nha đầu không biết nghe lời này, nhưng nhìn thấy nàng thật sự thương tâm, nơi sâu thẳm nhất trong lòng hắn cũng tê tái đau. Nhất là khi nàng thương tâm vì hắn. Lãnh Dịch Hạo đang nắm chặt tay, đang chuẩn bị bước lên, lại bị Ngọc Điệp kéo tay áo.
"Vương gia, chúng ta rốt cục có hài tử rồi!"
Giọng nói của Ngọc Điệp dịu dàng yếu ớt, lại mang theo mừng rỡ và hài lòng.
"Vương gia, người từng nói qua, nếu như Ngọc Điệp có hài tử, người sẽ cho Ngọc Điệp làm chính phi, Ngọc Điệp không yêu cầu danh phận xa vời ấy, Ngọc Điệp chỉ mong những lúc Vương gia rảnh rỗi, người sẽ ở cạnh Ngọc Điệp, có được không?"
Đôi mắt động lòng người của Ngọc Điệp ngân ngấn nước. Lời của ả lại như một cây kim, hung hãn đâm vào trái tim Úc Phi Tuyết.
Hay cho tên Lãnh Dịch Hạo, luôn mồm không cho phép nàng đi, nhưng ngay cả ứng cử viên cho ngôi vị Vương phi cũng đã sắp xếp xong xuôi, nàng còn ở đây làm gì!
Lãnh Dịch Hạo lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là tự lấy đá đập vào chân mình. Lúc trước hắn thật sự đã nói như vậy, đó là để điều tra Ngọc Điệp, dùng câu nói đó để ổn định và loại bỏ sự cảnh giác của ả.
Hắn dám khẳng định nói nếu ả ta có hài tử hắn sẽ cho ả làm chính phi, là bởi vì hắn sẽ không để cho Ngọc Điệp mang thai đứa con của hắn.
Ba năm trước đây hắn chưa từng phong ả làm phi, ba năm sau cũng sẽ không.
Huống chi, từ sau khi nghi ngờ Ngọc Điệp, hắn không hề có ý định gặp mặt ả.
Nhưng đêm hôm đó hắn uống say, khi hắn trở lại Kỳ Lân các, bất ngờ phát hiện trên giường có người, hắn cho rằng đó là Úc Phi Tuyết.
Từ lúc Úc Phi Tuyết rời đi, Kỳ Lân các vẫn để trống. Đêm hôm đó tại sao Ngọc Điệp lại xuất hiện ở Kỳ Lân các? Hắn không hỏi đến. Nhưng hắn nhớ rõ ngày hôm sau, hắn đã phái người đưa thuốc qua cho Ngọc Điệp.
"Ta nhớ, ngày hôm đó ta đã cho người mang thuốc qua." Trên mặt Lãnh Dịch Hạo không có bất kì cảm xúc nào.
"Thiếp... Thiếp biết, nhưng thiếp không uống. Vương gia, tha thứ cho thiếp, thiếp thật sự muốn có một đứa con của chúng ta." Đôi mắt Ngọc Điệp rưng rưng nước mắt, giọng nói khẩn cầu trước sau như một luôn khiến người ta thương.
Úc Phi Tuyết xoay người chạy ra ngoài, nàng bị ba chữ "ngày hôm đó" làm cho kích động.






Trực Tiếp Bịt Miệng Nàng, Đỡ Phải Mất Mặt!
Trực tiếp bịt miệng nàng, đỡ phải mất mặt!
Lãnh Dịch Hạo đáng giận lại còn nhớ rành mạch cả thời gian! Làm cũng đã làm, còn tính xóa bỏ con mình! Quá là cầm thú! Nhìn thấy hắn chỉ cảm thấy trong lòng có một bức tường ngăn cách sợ hãi! Phảng phất như có một tảng đá lớn đè nặng trong lòng nàng.
Nhưng tại sao chạy trốn càng xa, nàng càng cảm thấy nghẹt thở. Có một loại cảm giác bị đè nén như thủy triều vọt tới. Làm cho nàng không có cách nào hô hấp, trái tim vì vậy mà ngăn được cơn đau.
Ánh mắt Lãnh Dịch Hạo phát lạnh, đang định đuổi theo, Lãnh Dịch Khánh lại vỗ vai hắn: "Hay là đệ ở lại cùngTiểu Điệp đi. Trẫm giúp đệ đi xem."
Có Lãnh Dịch Khánh phối hợp, muốn đuổi nha đầu này đi, dễ như trở bàn tay.
Hơn nữa xưa đâu bằng nay, nữ nhân hoàng đế muốn, chỉ sợ Lãnh Dịch Hạo cũng chẳng làm gì được.
Cho nên, hiện tại Ngọc Điệp chỉ cần bình tĩnh đợi Lãnh Dịch Hạo trở về. Hắn nhất định sẽ trở lại bên cạnh nàng.
***
"Nha đầu!" Trong ngự hoa viên, Lãnh Dịch Hạo nắm chặt bả vai Úc Phi Tuyết, kéo nàng vào trong, dù thế nào cũng không có ý định
"Thả ta ra! Cứu mạng với, vương gia muốn giết người!" Úc Phi Tuyết dưới tình thế cấp bách, buộc phải hô loạn lên theo kiểu \'cưỡng đoạt con gái nhà lành\'.
Lãnh Dịch Hạo vươn tay quay đầu Úc Phi Tuyết đến trước mặt mình. Cứ dùng cách trực tiếp nhất để ngăn chặn miệng của nàng, hắn cũng đỡ phải mất mặt!
Cảm xúc ẩm ướt, vẫn giống như trước. Chỉ là so với trước đây càng thêm mạnh mẽ, thừa dịp Úc Phi Tuyết mở miệng muốn cầu cứu, ngang ngược thuận thế chui vào trong miệng nàng.
Nụ hôn này tới vội vàng mà hung mãnh, làm cho Úc Phi Tuyết nhất thời chưa lấy lại được tinh thần. Giống như trước kia, đầu óc nàng trong nháy mắt trống rỗng. Cảm giác thân mật mà quen thuộc thậm chí làm cho thân thể của nàng kìm lòng không được mà trở nên mềm nhũn.
Nhưng âm thanh của Ngọc Điệp dù như thế nào cũng không xóa đi được, cho dù rõ tất cả ý thức của nàng trống rỗng, nhưng khuôn mặt tươi cười đắc ý của Ngọc Điệp cùng giọng nói mềm mại cứ rõ ràng hiện lên trước mắt-
"Vương gia, chúng ta rốt cục đã có hài tử."
Trong lòng Úc Phi Tuyết dâng lên phẫn nộ và chua xót, chân dùng lực, hung hăng đá Lãnh Dịch Hạo, đồng thời bàn tay vận khí, đánh trúng ngực Lãnh Dịch Hạo.
Trong chớp mắt ôm Úc Phi Tuyết vào lòng kia, cảm giác trống rỗng trong lòng Lãnh Dịch Hạo lập tức được lấp đầy.
S