Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342236

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.

lâu?”
Tần Phong Ảnh bình tĩnh nhìn hắn nói: “Ngày ta khởi binh, đó sẽ là ngày giao giải dược cho ngươi!”
Tống Vấn Chi nghĩ một chút rồi nói: “Quyết định vậy đi!”
Tần Phong Ảnh như nhớ ra chuyện gì đó, lại hỏi tiếp: “Ngươi đã đến xưởng binh khí Tiềm Dương từ trước, nói vậy, cũng đã biết trước tình hình ở đây. Ngươi biết ai là ông chủ thực sự của nó chứ?”
Tống Vấn Chi nhìn hắn nói: “Khi ta đến đây cũng chỉ nhìn thấy Lạc Thành, không gặp được người khác. Sao thế? Lạc Thành không phải ông chủ ở đây sao?”
Tần Phong Ảnh cười ha ha nói: “Xem ra ông chủ của nơi này giấu mình quá tốt rồi. Ngay cả ngươi cũng không tìm hiểu được ông chủ phía sau rốt cuộc là ai, chứng tỏ hắn thật sự không đơn giản. Ngươi tới nhiều lần như vậy, chắc cũng biết một tên thị vệ tên là Nghê Đại Dã chứ?”
Tống Vấn Chi đọc đi đọc lại mấy lần cái tên “Nghê Đại Dã, Nghê Đại Dã” rồi thầm thở dài trong lòng, nàng đúng là, chuyện gì cũng muốn chiếm lợi của người ta. Mặt hắn không biến sắc nói: “Đã nghe qua, có điều, thân thủ của hắn rất tốt, ta đã giao thủ với hắn một lần. Ngươi hỏi làm gì?”
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm vô cùng sửng sốt, cái tên này, hôm nay nàng mới nghĩ ra để trêu chọc Tần Phong Ảnh, sao Tống Vấn Chi lại nói đã nghe qua? Cho tới giờ nàng cũng chưa từng nghe thấy chuyện ở đây có người tên Nghê Đại Dã. Tống Vấn Chi trả lời Tần Phong Ảnh như vậy, chắc đã đoán được chủ nhân thật sự của nơi này là nàng. Lòng nàng cũng dần buông lỏng hơn, thì ra suy nghĩ của Tống Vấn Chi vẫn giống nàng, tuy phá huỷ binh khí ở đây, nhưng cũng không có ác ý với nàng.
***
Chương 7.2
Vừa hiểu được ý đồ của Tống Vấn Chi, nàng lại thấy buồn cười, đại sư huynh của nàng, học cách nói dối không chớp mắt từ bao giờ thế?! Tần Phong Ảnh cả đời thông minh, gian giảo, lần này e cũng bị Tống Vấn Chi lừa bịp rồi. Hai người vừa đàm phán xong, Tống Vấn Chi liền nói linh tinh, xem ra, giao dịch của bọn họ cũng rất mơ hồ.
Nàng thoáng hiểu ra, Tống Vấn Chi căn bản không định giúp Tần Phong Ảnh. Hắn nói chuyện với hắn ta như vậy, chỉ đơn giản là muốn làm giảm sự cảnh giác của Tần Phong Ảnh, cố tình gây khó dễ cho Tần Phong Ảnh. Có lẽ Tống Vấn Chi đã nắm rõ tính cách của Tần Phong Ảnh, nên mới tuỳ bệnh mà bốc thuốc! Nàng thầm thở dài, thời gian thật sự đã thay đổi quá nhiều thứ.
Nghe Tống Vấn Chi nói vậy, Tần Phong Ảnh khẽ nhíu mày, lại thấy vẻ mặt của Tống Vấn Chi rất nghiêm túc, đứng đắn, nên trong lòng cũng thầm nghi ngờ chính những chuyện mà mình gần như đã khẳng định. Hắn khẽ mỉm cười nói: “Không có gì, chỉ là vì, ta thấy tên thị vệ đó nhìn không đơn giản, cho nên thuận miệng hỏi thôi.”
Tống Vấn Chi nói: “Thì ra là thế, đã khuya rồi, ta phải về. Ngươi đừng quên chuyện đã hứa. Nếu không, vết cắt trên cổ ngươi sẽ không nông như thế đâu.” Dứt lời, không chờ Tần Phong Ảnh trả lời, hắn dứt khoát đẩy cửa sổ rời đi.
Nghe hắn nói vậy, Lăng Nhược Tâm kéo Thanh Hạm vào góc tường, vừa vặn tránh được hắn. Thanh Hạm nhìn thấy sau khi Tống Vấn Chi ra khỏi cửa, liền nhẹ nhàng phi vào rừng cây bên cạnh xưởng binh khí, nhún chân vài cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Thanh Hạm liếc nhìn Lăng Nhược Tâm, rồi kéo hắn về phòng mình.
Vừa vào phòng, Lăng Nhược Tâm liền ôm lấy nàng, nhẹ nhàng hôn lên mặt nàng.
Thanh Hạm không tránh né, chỉ cười nói: “Mặt ta còn đang đầy chất dịch dung với bùn đất, chàng không sợ bẩn sao.” Nếu nàng nhớ không nhầm, hắn rất thích sạch sẽ, bình thường, y phục hắn chỉ dính một chút bùn đất hắn cũng phải thay ngay, trong phòng luôn luôn sạch sẽ không dính một hạt bụi nào. Nếu để môi hôn lên thứ gì bẩn thỉu, chỉ e hắn sẽ ghê tởm cả ngày mất.
Sắc mặt Lăng Nhược Tâm không chút thay đổi, giống như không hề để ý, khẽ nhéo mũi nàng một cái nói: “Nàng vẫn y như trước đây, tự gây chuyện còn trách người khác. Có điều, bây giờ, trong lòng ta, dù trên người nàng có bẩn, có hôi thối đến mức nào đi chăng nữa, ta cũng thấy thơm hết.” Dứt lời, hắn lại cúi xuống hôn lên trán nàng một cái.
Nghe hắn nói vậy, trong lòng Thanh Hạm vô cùng ấm áp, nàng dựa vào ngực hắn, hai tay vòng qua thắt lưng Lăng Nhược Tâm: “Chàng nghĩ, Đại sư huynh làm như vậy rốt cuộc là vì cái gì? Tâm tư của Tần Phong Ảnh thâm sâu như vậy, lại xấu xa như thế, ta hơi lo lắng cho huynh ấy.”
Lăng Nhược Tâm khẽ cười: “Đại sư huynh của nàng bây giờ rất lợi hại, nàng không cần phải lo cho hắn. Hắn đã không còn là hắn của ngày xưa nữa rồi. Qua năm năm, rất nhiều thứ có thể thay đổi.” Sau khi qua một lần sinh tử, tính tình của hắn cũng thay đổi nhiều, bình thản hơn nhiều. Nhiều chuyện hắn cũng nhìn thoáng hơn, ví dụ như tình cảm của Tống Vấn Chi dành cho Thanh Hạm chẳng hạn.
Thanh Hạm ngẩng đầu nhìn Lăng Nhược Tâm, ánh mắt hắn vừa ung dung, lại dịu dàng, trong veo. Nàng rút cánh tay đang vòng qua hông hắn lại, quấn lên cổ hắn, cười nói: “Ta nhớ lúc trước, chỉ cần ta nhắc đến Đại sư huynh trước mặt chàng, chàng sẽ ra vẻ như bị lửa thiêu mông ấy. Chàng cũng thay đổi không ít.”
Lăng Nhược Tâm cúi đầu, khẽ cười nói: “Đại sư huynh của nàng cũng không sai gì, ch