Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2205 lượt.
ưa biết chừng còn được làm Hoàng hậu ấy chứ, đúng là chuyện cực kỳ tốt đẹp!”
Giọng nàng vốn đang rất lạnh lùng, khi nhắc đến làm Hoàng hậu, mặt mày lại rạng rỡ hẳn ra. Nếu nàng nói là bỏ nương tử, thì tức là muốn bỏ Lăng Nhược Tâm.
Nghe nàng nói càng lúc càng không ra sao, Lăng Nhược Tâm giận dữ nói: “Cái gì mà bỏ nương tử? Cái gì mà làm Hoàng hậu? Nàng lại nói linh tinh cái gì thế?”
Thanh Hạm liếc mắt nhìn hắn một cái, khẽ khêu cằm hắn nói: “Vị công tử này, bộ dạng của huynh nhìn chẳng tuấn tú gì cả, còn hơi giống nương tử cũ của ta nữa. Tiếc quá tiếc quá, là nam nhân nhìn giống nữ nhân đã đành, trên mặt lại còn bị một vết sẹo dài như vậy, khó coi quá đi mất.” Dứt lời, nàng còn vừa ngắm nghía Lăng Nhược Tâm, vừa lắc đầu như đang cảm thán vậy.
Nghe nàng nói không đâu vào đâu, Lăng Nhược Tâm hỏi: “Không phải trước đây nàng nói vết sẹp này đẹp sao? Sao bây giờ lại nói sẹo này khó coi? Hơn nữa, nàng rõ ràng là nương tử của ta, năm đó nếu nàng muốn làm Hoàng hậu, thì đã làm từ lâu rồi chứ cần gì chờ đến hôm nay?”
Thanh Hạm cười lạnh nói: “Đúng thế, bây giờ ta rất hối hận, cưới về một người nương tử cả ngày chỉ biết chọc giận ta như vậy, chi bằng đi làm Hoàng hậu của hắn cho bớt lo nghĩ. Ít nhất đến hôm nay hắn vẫn nhớ mãi không quên ta, còn tương tư ta thành bệnh. Thử hỏi trong thiên hạ này, biết đi đâu để tìm được một nam tử thâm tình như thế? Nghĩ đi nghĩ lại, bây giờ có lẽ cũng là lúc ta nên nối lại tình duyên với hắn!”
Lăng Nhược Tâm kéo tay nàng, giận dữ nói: “Cái gì mà nối lại tình duyên? Càng nói càng kỳ cục! Nàng đừng quên chúng ta đã thành thân từ lâu, mà nàng cũng đã là người của ta từ lâu rồi!”
Thanh Hạm rút tay lại, cười hì hì nói: “Công tử đang nói mấy lời nhạt nhẽo gì thế? Huynh là nam tử, ta cũng là nam tử, làm sao có thể là nương tử của huynh? Hơn nữa, tuy dung mạo của huynh rất thanh tú, rất giống nữ tử, nhưng cũng vẫn là nam nhân! Ta cũng không có sở thích đoạn tụ!”
Lăng Nhược Tâm trừng mắt lườm nàng một cái, hừ giọng nói: “Nhưng chuyện chúng ta đã thành thân là chuyện thật. Đoàn Thanh Hạm, ta cảnh cáo nàng, nếu nàng dám nghĩ linh tinh nữa, coi chừng ta…” Hắn muốn nói mấy câu độc địa, nhưng lại phát hiện ra không thể nói được gì, hình như chính hắn đuối lý trước…
Thanh Hạm cười hì hì nói: “Coi chừng huynh thế nào? Đúng vậy, ta nên cẩn thận, ở gần một nam nhân có sở thích đoạn tụ thật nguy hiểm. Đúng là nên cách xa huynh ra một chút, có thể xa bao nhiêu thì nên xa chừng đó.” Dứt lời, nàng làm như nhìn thấy mãnh thú, vội vàng lách mình ra xa.
Nghe nàng nói càng ngày càng kỳ cục, Lăng Nhược Tâm không nhịn được nói: “Nàng còn muốn tránh đi đâu? Ngày ấy rõ ràng ta dùng thân phận nữ tử để gả cho nàng, lẽ ra ta nên sớm bắt nàng khôi phục thân phận nữ tử để gả cho ta, thì hôm nay nàng cũng không thể đứng đây nói linh tinh được.”
Ánh mắt Thanh Hạm nhìn hắn cực kỳ không nghiêm túc. Nàng nhíu mày nhìn kỹ hắn một lúc, rồi ra vẻ bừng tỉnh nói: “A, ta hiểu rồi, thì ra huynh chẳng những rất giống nương tử của ta, mà cũng là nữ tử giống ‘nàng ta’ à? Ngại quá, tiểu thư!” Hai chữ ‘tiểu thư’ cuối cùng nàng còn dùng ngữ điệu rất kỳ quái để nhấn mạnh.
Chỉ nghe nửa câu đầu của nàng, lòng Lăng Nhược Tâm đã giận sôi lên, nhưng cũng biết nàng thực sự tức giận chuyện hắn bỏ đi không nói lời nào, liền khẽ nhíu mày, giọng đầy vẻ buồn bực, hờn dỗi: “Nàng vô duyên vô cớ bỏ nương tử là sao?” Hắn biết nàng đang rất tức giận, không cẩn thận thì đùa thành thật mất, hắn chỉ muốn biết phải làm thế nào nàng mới hết giận thôi.
Thanh Hạm hừ lạnh nói: “Lý do để bỏ hắn thì rất nhiều. Một là bị huỷ dung mạo, tức là không có dung nhan. Hai là suốt năm năm không ở bên cạnh hầu hạ ta, là không có lễ nghĩa. Ba là vất vả lắm mới gặp được nhau, lại không nói năng gì, bỏ chạy theo người khác, là không có đức. Vị công tử này, huynh nói xem, một nương tử không có dung nhan, không có lễ nghĩa, cũng chẳng có đức độ, vậy thì cưới để làm gì? Chỉ bằng bỏ đi cho đỡ lo nghĩ.”
Lăng Nhược Tâm càng nghe càng thấy buồn cười, bình thường Thanh Hạm chẳng có chút dáng vẻ của nữ nhân nào, vậy mà giờ nói đến mấy thứ này, lại rất rõ ràng mạch lạc. Hắn khẽ cười hỏi: “Nhưng mà, trước khi nàng bỏ hắn, nàng cũng có thể hỏi hắn một chút, xem vì sao hắn phải làm như vậy chứ? Chuyện huỷ dung là chuyện bất đắc dĩ, năm năm không gặp cũng là bất đắc dĩ, còn về chuyện bỏ trốn cùng người khác, thì nàng nên điều tra cho rõ ràng đi. E rằng trong lòng hắn từ trước tới giờ vẫn chỉ có một mình nàng thôi.”
Thanh Hạm thở dài nói: “Ta vốn cũng cho là vậy, nhưng sau nghĩ lại, ta đường đường là một nam tử hán, há có thể để cho người ta đối đãi với mình như thế được. Cho nên, ta quyết định bỏ hắn, ta cũng đỡ phải ngày nào cũng đau lòng vì hắn.”
Dứt lời, nàng rút một tờ giấy trong ngực áo ra, đưa cho Lăng Nhược Tâm nói: “Đây là thư bỏ vợ ta viết cho hắn. Vị công tử này, huynh nhìn rất giống nương tử của ta, chưa biết chừng hai người lại là tỷ muội, phiền huynh chuyển lá thư này cho hắn giúp ta.”
Lăng Nhược Tâm nhướng mày, mở tờ giấy