Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2182 lượt.
lưu quang trục cũng không lừa ta tới núi Bất Chu được, liền sai hắn bắt Vô Ưu, con gái của ta đi, để dẫn ta tới đây.”
Tần Phong Dương cũng hơi nhíu mày nhìn Thanh Hạm nói: “Ta thấy hắn không thể dụ được nàng tới núi Bất Chu, mà bệnh của ta càng lúc càng trầm trọng thêm, nên ta liền quay lại Phượng Tiềm, không hề sai hắn bắt Vô Ưu.” Thì ra Vô Ưu là con gái nàng, hắn vẫn còn nhớ mang mang bộ dạng của nàng năm đó khi điên cuồng tìm Lăng Nhược Tâm. Giờ Lăng Nhược Tâm không sao, coi như gia đình nàng cũng đã được đoàn tụ. Hắn nhất thời không biết mình nên chúc mừng nàng, hay nên ghen tị với Lăng Nhược Tâm nữa. Có điều, với sức khỏe của hắn bây giờ, cũng không thể làm cho nàng hạnh phúc được, suy nghĩ vốn có trong lòng cũng tan thành mây khói, thì làm sao có thể bắt con gái nàng đi chứ?
Thanh Hạm vốn cảm thấy thương hại Tần Phong Dương, nhưng giờ nghe hắn nói vậy, nàng càng thêm giận dữ, túm áo hắn nói: “Chúng ta theo dõi suốt chặng đường tới đây, người của chúng ta tận mắt nhìn thấy chiếc xe ngựa kia đi vào hoàng cung, ngươi còn chống chế gì nữa?” Sau khi xe ngựa tiến vào hoàng cung liền mất tung tích, nếu không, bọn họ cũng không cần phải tới tìm hắn.
Tần Phong Dương cười khổ nói: “Chống chế ư? Vì sao ta phải chống chế? Tuy ta biết nàng có con gái, nhưng ngay cả tên con bé là gì, ta cũng không biết, thì sao ta có thể sai Tô Dịch Hàn bắt con bé được?”
Nhìn hành động của Thanh Hạm, lại thấy sắc mặt của Tần Phong Dương cũng không giống giả vờ, Lăng Nhược Tâm cũng thầm nghi hoặc, chẳng lẽ không phải hắn bày mưu sai Tô Dịch Hàn bắt cóc Vô Ưu thật sao? Nếu như vậy, chỉ e rằng muốn cứu Vô Ưu sẽ càng thêm phiền phức. Hắn nhìn Tần Phong Dương, tuy bị Thanh Hạm túm lấy nhưng vẫn không hề bối rối, lại càng không có ý kêu thị vệ hộ giá. Nhưng theo tin tức của Thanh Sơn, rõ ràng Vô Ưu đã vào cung, vậy trong chuyện này, rốt cuộc có chỗ nào không ổn?
Thanh Hạm cũng hơi ngẩn người, tức tối nói: “Nếu không phải do ngươi bày mưu tính kế, thì còn ai có thể làm như thế chứ?”
Tần Phong Dương cười buồn: “Ta biết trong mắt nàng, ta không có chút uy tín nào. Nhưng ta thật sự không sai Tô Dịch Hàn bắt Vô Ưu. Ta chỉ muốn gặp nàng một lần trước khi chết, nhưng thật sự không gặp được, ta cũng từ bỏ ý định rồi.”
Thanh Hạm bán tín bán nghi nhìn hắn, nếu không phải do hắn bày mưu sai Tô Dịch Hàn làm, thì còn ai có quyền thế to như vậy, còn có thể trực tiếp đưa Vô Ưu vào cung chứ?!
Lăng Nhược Tâm kéo tay nàng, ý bảo nàng buông Tần Phong Dương ra. Sau khi Thanh Hạm thả Tần Phong Dương, nàng nhìn Lăng Nhược Tâm như muốn hỏi ý kiến. Lăng Nhược Tâm kéo tay nàng, bóp nhẹ, ý bảo nàng đừng quá lo lắng.
Lăng Nhược Tâm nói với Tần Phong Dương: “Ta có thể xác định, thực sự Vô Ưu đã bị người ta đưa vào hoàng cung. Ngươi nói chuyện này không phải do ngươi làm, nhưng chúng ta cũng không thể nào tin ngươi được. Dù thật sự không phải do ngươi làm, thì chuyện này cũng do ngươi mà ra. Ngươi cũng phải cho chúng ta một câu trả lời rõ ràng.”
Tần Phong Dương gật đầu nói: “Ngươi nói có lý. Chuyện này quả thật cũng vì ta. Nếu Vô Ưu thực sự trong hoàng cung, ta đương nhiên sẽ tìm con bé, trả lại con bé nguyên vẹn không tổn hao gì cho hai người.” Dứt lời, hắn liền đứng lên.
Tần Phong Dương nhìn Lăng Nhược Tâm và Thanh Hạm, nói: “Vô Ưu bị đưa vào cung lúc nào?”
Lăng Nhược Tâm đáp: “Trưa nay.”
Tần Phong Dương khẽ gật đầu: “Hai vị tạm thời tránh sau bình phong một chút. Ta sẽ cho người đi điều tra.”
Thanh Hạm sợ hắn lừa đảo, trợn mắt nhìn hắn, nhưng Lăng Nhược Tâm lại nhẹ kéo tay nàng, ý bảo nàng đừng lo. Với thân thủ của bọn họ, dù có tránh vào trong, thì muốn bắt Tần Phong Dương cũng chẳng có gì khó, huống chi thân hắn còn đang mang bệnh nặng.
Bọn họ vừa đi vào, Tần Phong Dương liền quát: “Tiểu Thuận tử!”
Vừa dứt lời, một tay thái giám liền bước vào, Tần Phong Dương nói: “Ngươi phái người đưa danh sách những người ra vào cung hôm nay cho ta. Nhất là người ra vào sau trưa nay, còn nữa, tìm hiểu xem có ai đưa một cô bé vào cung không. Trong vòng nửa canh giờ phải có kết quả cho trẫm!” Giọng điệu lúc nói chuyện vừa rồi với bây giờ như hai người khác biệt vậy, giọng nói của hắn rất nghiêm nghị, tràn ngập khí phách.
Thái giám kia lĩnh mệnh rời đi.
Nhìn thấy sự thay đổi của Tần Phong Dương, Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm cùng liếc nhìn nhau một cái. Tần Phong Dương này không phải là với ai cũng đều ôn tồn, nhã nhặn. Đây là lần đầu tiên Thanh Hạm nhìn thấy hắn như vậy, hơi xa lạ, rồi lại cảm thấy, đó là khí phách mà một hoàng đế cần phải có.
Qua thời gian khoảng nửa chung trà nhỏ, cửa bị người ta gõ nhẹ, Thanh Hạm vốn đang cùng Lăng Nhược Tâm ngồi uống trà với Tần Phong Dương ở gian ngoài, nghe thấy tiếng động liền nấp sau bình phong.
Tần Phong Dương nói: “Vào đi!”
Người bước vào không phải là thái giám vừa ra ngoài, mà là một nữ tử cực kỳ xinh đẹp. Nàng ta khoảng hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt tươi cười, cử chỉ nhẹ nhàng, mặc một bộ cung trang trắng như tuyết, trên xiêm y cũng được thêu hoa văn màu trắng thuần khiết