Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342183

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2183 lượt.

, nhìn vô cung ôn nhu. Nàng nhẹ nhàng hành lễ với Tần Phong Dương, khẽ nói: “Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng!”
Giọng nói kia vừa mềm mại vừa dịu dàng khiến người nghe cảm thấy vô cùng thoải mái. Vừa nghe thấy giọng nói kia, Thanh Hạm chỉ thấy rất quen thuộc.
Tần Phong Dương khẽ cau mày nói: “Đêm đã khuya, sao Niệm Du còn tới đây?”
Vừa nghe Tần Phong Dương gọi nàng ta, Thanh Hạm nhất thời hiểu ra, bảo sao nàng lại thấy quen như vậy. Thì ra nàng kia chính là nữ tử mặc xiêm y trắng mà nàng đã từng nhìn thấy ở trong biệt viện ở ngoài thành Tầm Ẩn năm đó, khi cánh đồng hoa bị thiêu hủy, nàng cãi nhau với Lăng Nhược Tâm rồi tức giận rời đi. Nàng lại chợt nhớ ra, năm đó Tần Phong Dương từng kể với nàng, khi hắn bị người ta hạ mê tình thảo, Niệm Du chính là cô gái mà hắn tình cờ gặp được. Trong lòng nàng thầm dâng lên cảm giác đề phòng.
Niệm Du dịu dàng nói: “Tối nay thiếp rảnh rỗi, có nấu một chén súp, thấy đèn ở tẩm cung Hoàng thượng vẫn còn sáng, thiếp biết Hoàng thượng vất vả vì quốc gia đại sự, nên muốn dâng một chén súp cho Hoàng thượng, vẫn còn đang nóng, Hoàng thượng uống luôn đi!” Dứt lời, nàng ta lấy một chiếc giỏ từ tay cung nữ qua, mở tô lưu ly đựng súp, múc ra một chén đưa cho Tần Phong Dương.
Tần Phong Dương khẽ ho khan, trầm giọng nói: “Niệm Du vất vả rồi!”
Sau khi Tần Phong Dương lên ngôi, hắn cũng đón Niệm Du từ thành Tầm Ẩn về. Nàng ta ở bên hắn cũng gần năm năm, hậu cung của Tần Phong Dương không có Hoàng hậu, mà Niệm Du lại là người được hắn sủng hạnh nhất, mọi chuyện lớn nhỏ trong hậu cung đều giao cho nàng ta xử lý. Hiện giờ, trong cung, mọi người đều coi nàng ta như Hoàng hậu.
Niệm Du bước tới trước mặt Tần Phong Dương, nhẹ nhàng bóp vai cho hắn nói: “Niệm Du chỉ hận mình thân là nữ tử, không thể giúp được gì cho Hoàng thượng, khiến Hoàng thượng đêm khuya còn phải vất vả vì quốc sự, bát súp này đâu tính là gì chứ.”
Tần Phong Dương thở dài nói: “Ngày đó, trẫm có thể gặp được nàng, đúng là phúc khí của trẫm. Khuya rồi, Niệm Du chắc cũng đã mệt mỏi, lui xuống nghỉ đi!” Trong phòng còn có hai người khác, hắn cũng không thể nào thể hiện quá ân ái với nữ tử khác trước mặt Thanh Hạm được, làm thế thực sự quá giả dối.
Niệm Du khẽ gật đầu, xoay người định đi, lại nhìn thấy tấm khăn lụa trắng dính máu mà Tần Phong Dương đặt bên cạnh, nàng ta nhặt lên nhìn, kinh hãi nói: “Hoàng thượng, đây là...”
Tần Phong Dương lấy lại chiếc khăn từ tay nàng ta: “Niệm Du không cần phải lo lắng, chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Đã ho ra máu rồi mà hắn còn nói với bộ dạng thản nhiên như thế.
Mắt Niệm Du long lanh, nghẹn ngào nói: “Hoàng thượng đã vất vả vì quốc sự đến mức như vậy rồi, còn nói chỉ là việc nhỏ sao?!” Dứt lời, nàng ta quỳ gối xuống nói: “Niệm Du bất tài, khẩn cầu Hoàng thượng hãy coi trọng long thể của mình. Giang sơn dù có quan trọng đến đâu, cũng không thể quan trọng hơn sức khỏe của người được! Hơn nữa, chuyện giang sơn có thể giao cho các đại thần xử lý. Nếu thân thể Hoàng thượng suy sụp, thì có cái giá nào đổi lại được đây?”
Tần Phong Dương thở dài, nhẹ đỡ Niệm Du dậy, nói: “Trẫm hiểu tâm tư của Niệm Du, nhưng lúc này quốc sự chồng chất, không thể không xử lý! Chuyện quốc gia đại sự sao có thể qua loa đại khái được?!”
Niệm Du khẽ nức nở: “Hoàng thượng chỉ biết dùng quốc sự để nói cho qua chuyện với thiếp, sức khỏe của Hoàng thượng thế nào, trong lòng Niệm Du biết rất rõ! Thân thể người vốn tráng kiện như vậy, nếu không phải vì trong lòng vẫn tích tụ tâm sự, thì sao có thể có bệnh như thế? Hoàng thượng, đã năm năm trôi qua rồi, chẳng lẽ chàng vẫn không thể buông xuống được hay sao?”
Tần Phong Dương khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói: “Chuyện Niệm Du nàng thăm dò cũng nhiều nhỉ, quản rộng quá rồi đấy!” Trong giọng nói của hắn đã có vài phần tức giận.
Niệm Du lau nước mắt nói: “Người ta nói, gần vua như gần cọp, lời này thực sự không sai. Niệm Du chỉ vì quan tâm Hoàng thượng mà thôi, nếu điều này cũng là sai, Niệm Du tình nguyện chịu phạt!” Dứt lời, nàng ta tỏ vẻ vô cùng uất ức.
Nhìn dáng vẻ của nàng ta và Tần Phong Dương, trong lòng Thanh Hạm không khỏi tò mò. Khi nói chuyện với nàng ta, giọng điệu của Tần Phong Dương tuy rất dịu dàng nhưng cũng rất xa cách, còn thái độ của Niệm Du dành cho Tần Phong Dương, tuy rất thân thiết, nhưng lại thoáng có vẻ tính kế. Nàng còn nhớ khuôn mặt tươi cười dịu dàng của Niệm Du năm đó, một nữ tử vậy đã trở nên tâm cơ thế này từ bao giờ?
Tần Phong Dương thở dài, đang định nói gì thì tiếng gõ cửa lại vang lên, hắn khẽ cau mày nói: “Vào đi!”
Thái giám tên tiểu Thuận tử vừa lĩnh mệnh kia đã quay về, sau khi hành lễ với Tần Phong Dương và Niệm Du, Tần Phong Dương hỏi: “Chuyện cần tra xét thế nào rồi?”
Tiểu Thuận tử liếc nhìn Niệm Du, ngập ngừng, Tần Phong Dương hơi cân nhắc, rồi nói: “Ngươi cứ nói ra, không cần kiêng dè gì cả.”
Tiểu Thuận tử nói: “Khởi bẩm Hoàng thượng, danh sách người ra vào cung hôm nay có ở đây, mời Hoàng thượng xem qua.”
Tần Phong Dương đưa tay ra đón lấy, vừa xem vừa khẽ cau mày, tiểu Thuận tử đứng bên cạ