XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2178 lượt.

nh nói: “Người hôm nay ra vào cung cũng không có gì quá khác thường so với mọi người. Có điều, hôm nay có một chiếc xe ngựa do đích thân Đức phi nương nương đón vào, nên thị vệ gác cổng cũng không kiểm tra quá nghiêm ngặt. Nhưng nô tài có hỏi qua thị vệ, hắn nói trong xe ngựa có tiếng trẻ con khóc.”
Vừa dứt lời, Tần Phong Dương hơi biến sắc, nhìn Niệm Du hỏi: “Chuyện này là sao?”
Vừa nghe những lời này, trong lòng Thanh Hạm thầm kinh hãi, chỉ hận không thể lập tức lao ra ngoài. Lăng Nhược Tâm liền giữ chặt lấy nàng, ý bảo nàng xem kỹ đã rồi tính. Hắn rất muốn biết Tần Phong Dương sẽ xử lý chuyện này thế nào.
Trên mặt Niệm Du thoáng có vẻ mất tự nhiên, nói: “Bình thường Hoàng thượng vốn bận trăm công ngàn việc, sao hôm nay lại rảnh rỗi quản mấy chuyện nhỏ như chuyện người ra vào cung thế này?”
Tần Phong Dương hừ lạnh nói: “Nếu trẫm không quản, chỉ e cả hoàng cung này đã bị người ta bán đứng hết rồi. Hơn nữa, dù trẫm có quản việc này cũng không cần phải xin phép nàng. Nàng nên mau trả lời câu hỏi của trẫm thì hơn.”
Niệm Du đáp: “Thiếp có một tỷ muội tốt ở ngoài cung, thiếp rất nhớ nàng, liền phái người đón nàng vào chơi một chút. Nàng không yên tâm con gái mình, nên cũng đưa theo con gái tiến cung luôn.”
Tần Phong Dương hỏi: “Đơn giản vậy sao? Vì sao không làm theo quy củ trong cung?” Ở trong cung, nếu phi tần muốn gặp người nhà, thì phải xin phép phủ Nội vụ, được phép mới được tiến cung.
Niệm Du đáp: “Chỉ đơn giản vậy thôi, thiếp vốn muốn làm theo quy củ trong cung, nhưng trong lòng thật sự rất muốn gặp nàng, nên mới không xin phủ nội vụ, cũng chưa kịp bẩm báo với Hoàng thượng.”
Tần Phong Dương hỏi tiểu Thuận tử: “Chiều nay chiếc xe ngựa kia có xuất cung không?”
Tiểu Thuận tử đáp: “Theo nô tài kiểm tra đối chiếu trên bản ghi chép và tình hình thực tế, sau khi xe ngựa đó nhập cung thì không ra nữa.”
Tần Phong Dương cười nói: “Đức phi đúng là quá lo lắng cho thân thể của trẫm. Vất vả lắm mới đón được tỷ muội vào cung, mà nửa đêm còn chạy tới tẩm cung của trẫm để đưa súp. Thâm tình thắm thiết này thực khiến trẫm cảm kích! Đến mà không tiếp đón thì thật thất lễ, Đức phi, chi bằng nàng phái người mời tỷ muội nàng tới đây đi, trẫm sẽ cùng các nàng hàn huyên tâm sự.” Trên mặt hắn nở nụ cười, nhưng trong mắt lại lạnh như băng.
Nghe thấy vậy, sắc mặt Niệm Du bỗng tái nhợt, nàng ta cúi đầu nói: “Tỷ muội thiếp trời sinh tính cách hiền lành, không biết nói năng, chỉ sợ phạm thánh giá, Hoàng thượng không gặp cũng không sao.” Nàng ở bên Tần Phong Dương đã bảy năm, cũng khá hiểu tính cách hắn. Bình thường hắn cư xử rất dịu dàng với nàng, cho tới giờ cũng chưa từng nói nặng một lời, mặc dù phong cho nàng là Đức phi, nhưng cũng vẫn luôn gọi tên nàng. Bây giờ hắn gọi nàng như thế, chỉ e là muốn trở mặt.
Tần Phong Dương kéo nàng từ dưới đất lên nói: “Trịnh Niệm Du, trẫm quen ngươi đã bảy năm, bên cạnh ngươi có bằng hữu nào, chẳng lẽ trẫm không rõ sao? Ngươi còn muốn giả vờ đến bao giờ?”
Trong mắt Niệm Du hiện lên vẻ đau khổ và hoảng sợ, nhẹ nhàng nói: “Hoàng thượng, chuyện lần này thiếp lừa người, nhưng vì thiếp cũng là bất đắc dĩ, có nỗi khổ riêng...”
Tần Phong Dương cười lạnh nói: “Bất đắc dĩ à? Có nỗi khổ riêng? Ngươi coi trẫm là kẻ ngốc sao? Qua bao nhiêu năm như vậy, trẫm luôn tự thấy trẫm đối xử với ngươi không tệ! Nhưng còn ngươi thì sao? Còn dám tính kế trẫm như vậy?!” Hắn bỗng thấy khó thở, không nhịn được liền ho sù sụ.
Nhìn bộ dạng đó của hắn, Niệm Du vội vàng đứng lên giúp hắn thuận khí. Tần Phong Dương giận dữ, vung tay tung một chưởng đẩy nàng ta ra. Nàng ta nhất thời đứng không vững, trán đập vào cạnh bàn, máu chảy ròng ròng.
Tiểu Thuận tử đi theo Tần Phong Dương đã lâu, chưa bao giờ thấy hắn giận dữ đến vậy, nên vô cùng sợ hãi, lại lo cho sức khỏe của hắn, vội vàng đỡ bên cạnh cơ thể lảo đảo như sắp ngã của hắn.
Nhìn thấy lửa giận và sự tuyệt tình trong mắt hắn, Niệm Du nức nở nói: “Thì ra trong lòng Hoàng thượng, từ đầu tới cuối vẫn có khúc mắc với thiếp! Bây giờ thiếp mới thấy câu nói đó của hắn rất đúng, dù thiếp có cho chàng tất cả bản thân mình, thì trong lòng chàng từ đầu tới cuối vẫn không hề có thiếp, càng không có một góc nhỏ để thiếp dừng chân!”
Vừa nhìn thấy tình hình này, Thanh Hạm liền liếc nhìn Lăng Nhược Tâm, hai người đều đang đoán, không biết ‘hắn’ mà Niệm Du nhắc đến là ai?
Tần Phong Dương oán hận nói: “Trịnh Niệm Du, ngươi căn bản không có quyền nói trẫm như vậy. Đừng tưởng trẫm không biết mục đích ngươi tiếp cận trẫm lúc trước! Mấy năm nay, trẫm thấy ngươi có vẻ an phận thủ thường, liền tự an ủi mình dù biết ngươi là người của hắn, nhưng vẫn đối xử tốt với ngươi. Có điều, ngươi lại có phúc không biết hưởng, có mặt mà không biết xấu hổ.”
Nghe hắn nói vậy, Niệm Du giật mình, nhìn Tần Phong Dương nói: “Thì ra trong lòng Hoàng thượng vẫn luôn nghi ngờ thiếp, cho tới giờ cũng không hề tin tưởng thiếp!” Máu từ trán nàng ta chảy xuống, nhỏ tí tách vào bộ cung trang màu trắng, tạo thành nhiều vết đỏ tươi như những đóa hoa, vừa đẹp lại vừa k