pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.

đối với nàng mà nói, đó cũng là một sự giải thoát, nhưng lại là một nỗi đau khác, đau tới tận xương tận tủy.
Nàng không dám tưởng tượng những ngày tháng không nhìn thấy hắn, nàng sẽ sống như thế nào. Nàng từng nhìn thấy hắn đau ốm triền miên, cũng từng tự nhủ với mình, nàng yêu hắn, nếu hắn phải chết thật, thì nàng cũng tình nguyện đi theo hắn.
Nhìn thấy ánh mắt tình cảm của Lăng Nhược Tâm dành cho Thanh Hạm, Niệm Du lại cảm thấy ân ái của hai người này đúng là sự châm chọc lớn đối với nàng, nước mắt ngập đầy, cùng với máu trên trán chảy xuống khiến mắt nàng mờ đi. Nàng khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng nói: “Chàng biếm ta vào lãnh cung, ta cũng không hận chàng. Từ nay về sau, chàng sẽ không bao giờ... phải tức giận vì ta nữa... Chỉ hy vọng, chàng có thể bảo trọng thân thể của mình, vượt qua cửa ải khó khăn này...”
Giọng của nàng ta đau thương vô cùng, Thanh Hạm cảm thấy hơi kỳ quái, bỗng thấy tiếng Niệm Du vừa dứt, nàng ta liền lao đầu vào bức tường phía sau.
Nhìn hành động của nàng ta, Thanh Hạm kinh hãi, xoay chân lao vụt qua, giữ kịp lấy Niệm Du, kéo về phía sau, quát: “Cô làm cái gì thế?”
Niệm Du nhìn Thanh Hạm, nước mắt rơi như mưa nói: “Không được ở bên cạnh chàng, ta sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Biếm vào lãnh cung, đối với ta mà nói, cũng có khác gì chết đâu. Tuy ta đã sớm biết, hành động lần này của ta sẽ khiến chàng oán hận ta vô cùng, nhưng ta lại không thể đứng nhìn chàng phiền muộn như thế. So với việc sống để chàng oán hận, chi bằng ta chết đi còn hơn!” Dứt lời, nàng ta lại muốn lao vào tường.
Nhìn thấy bộ dạng si tình, yêu đến mù quáng của nàng ta, Thanh Hạm không kìm được, cũng nhớ đến những ngày tháng nàng điên cuồng lao đi tìm Lăng Nhược Tâm, khiến nàng nhất thời cảm động lấy, tức giận trừng mắt nhìn Tần Phong Dương, quát: “Tần Phong Dương, ngươi có phải là nam nhân không?! Ngươi có biết ngươi làm như thế sẽ khiến một nữ tử mất đi tính mạng không?”
Nhìn thấy dáng vẻ này của Niệm Du, trong lòng Tần Phong Dương cũng cực kỳ ngạc nhiên và nghi hoặc. Hắn biết trong lòng Niệm Du có hắn, nếu không, hắn đã sớm vạch trần thân phận của nàng, đuổi nàng ra xa khỏi hắn rồi. Có điều, hắn không ngờ nàng lại yêu thương hắn sâu sắc như vậy! Hắn đã từng nhìn thấy vô số thủ đoạn của nữ nhân chốn hậu cung, ai thật, ai giả, hắn chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra rõ ràng. Lúc này, hắn nhìn thấy rõ, trong mắt Niệm Du chỉ đầy vẻ tuyệt vọng và thâm tình, khiến lòng hắn không khỏi lay động.
Mấy năm gần đây, Tần Phong Dương lưu luyến si mê Thanh Hạm nhưng vẫn không có kết quả gì, trong lòng hắn cũng hiểu rất rõ, rất rõ cảm giác yêu mà không có được thống khổ đến nhường nào. Những năm nay, hắn vẫn gạt đi tình cảm của Niệm Du dành cho hắn, hắn luôn cảm thấy mình là người thê thảm nhất trên thế gian này, nhưng không ngờ, bên cạnh mình cũng có một người giống như hắn, yêu người khác hơn chính bản thân mình.
Tần Phong Dương hơi khép mắt lại, khàn giọng nói: “Ta chưa bao giờ muốn ai phải mất mạng cả. Có điều, cho tới ngày hôm nay, ta cũng chưa từng nghĩ, yêu một người thì ra lại đau đớn khổ sở đến như vậy, mà không yêu ai thì càng đau khổ hơn.”
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm cảm thấy hơi kỳ quặc, nhìn Tần Phong Dương nói: “Nếu hôm nay ngươi dám biếm Niệm Du vào lãnh cung, ta sẽ giết ngươi!” Không phải nàng bị kích động, mà nàng cũng là nữ tử, nàng cực kỳ đồng cảm với hành động của Niệm Du.
Nghe Thanh Hạm nói vậy, tiểu Thuận tử đứng bên cạnh quát: “Ngươi là ai? Dám nói năng lỗ mãng với Hoàng thượng như vậy?”
Thanh Hạm liếc nhìn tiểu Thuận tử một cái, đạp thẳng một cước khiến hắn ngã lăn ra đất, rồi liếc mắt khinh thường: “Ngay cả cái đồ này nọ ngươi còn không có, dám to giọng với ta à?”
Tiểu Thuận tử là thái giám hầu cận của Tần Phong Dương, mọi người đều phải kính sợ hắn, chưa từng có ai dám đối xử với hắn như thế. Hắn vừa định đứng lên quát lại Thanh Hạm, thì phát hiện ra cơ thể mình căn bản không thể cử động được. Thì ra Lăng Nhược Tâm ghét hắn ầm ĩ gào thét, còn dám quát Thanh Hạm, liền rút kim thêu từ trong túi ra, chỉ trong giây lát đã điểm vài đại huyệt trên người hắn.
Tần Phong Dương cười khổ, chuyện buồn cười nhất trên đời này, chính là người mình yêu sâu đậm, lại ép mình phải đối xử tốt với người yêu mình, hắn thở dài nói: “Mấy năm qua, ta vẫn luôn than thở cho vận mệnh của mình, dù là thiên tử cao quý cũng không đạt được những gì mình mong muốn. Hôm nay ta mới biết, không phải mọi việc không theo như ta mong muốn, mà chuyện tình cảm này, căn bản không chấp nhận sự cưỡng ép... Thuyền đi ngàn dặm, quay đầu là bờ...”
Thanh Hạm trợn to mắt nhìn hắn, càng nghe càng thấy kỳ quặc, cái gì mà quay đầu là bờ? Nghe giống lời nhà Phật quá, không phải hắn muốn làm hòa thượng đấy chứ?
Tần Phong Dương nói tiếp: “Niệm Du, hiện giờ ta không còn chút tình cảm nào với nàng. Có lẽ nàng nên cho ta chút thời gian, chúng ta có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm. Nếu nàng không chê ta là kẻ sắp chết...” hắn nhìn Niệm Du hỏi: “Nàng có nguyện ý không?”
Câu nói này vừa dứt, Thanh Hạm sửng s