Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342125

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2125 lượt.

br>Có điều, kiếm của hắn còn chưa đâm tới nơi, thì bóng trắng kia đã biến mất. Tần Phong Ảnh khẽ thở phào một hơi, nhưng còn chưa kịp hoàn hồn, thì giọng nói kia lại vang lên sau lưng hắn: “Ngươi nói ngươi không sợ ta, nhưng ta lại càng không sợ ngươi. Hôm nay, chúng ta cũng nhau tính toán nợ nần đi!”
Tần Phong Ảnh quay đầu lại, thấy ngay bóng trắng kia không biết đã ở cách lưng hắn chưa tới một trượng từ bao giờ. Hắn ta vô cùng hoảng hốt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Bình thường hắn ta tự cho mình là không sợ trời, không sợ đất, nhưng lúc này giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Lăng Nhược Tâm, hôm nay ngươi bỏ qua cho ta đi! Ngày mai ta sẽ đốt thật nhiều tiền giấy cho ngươi, sẽ làm lễ cúng bái cho ngươi, xin Diêm Vương cho ngươi đầu thai chuyển kiếp!”
Bóng trắng kia lại nói: “Tiền à? Ta không ham hố gì. Làm lễ cúng bái à? Thôi đi, sự khổ sở ta phải chịu suốt mấy năm qua, chẳng lẽ chỉ một lần lễ lạt cúng bái mà giải quyết được sao?”
Răng Tần Phong Ảnh đập vào nhau cầm cập, nói: “Vậy rốt cuộc ngươi muốn gì?”
Bóng trắng kia nói: “Ta chẳng muốn gì cả, chỉ cần mạng ngươi thôi!” Dứt lời, bóng trắng kia lại lao về phía hắn ta.
Tần Phong Ảnh vung kiếm lên, bóng trắng lại biến mất, rồi lại hiện ra ở chỗ khác.
Tần Phong Dương ngồi bên kia nhìn tình cảnh này, trong lòng cũng nảy lên nghi ngờ, hắn thầm nghĩ: “Rõ ràng Lăng Nhược Tâm không chết, sao lại biến thành ma đến đòi mạng Tần Phong Ảnh? Trong chuyện này rốt cuộc còn có ẩn tình gì?”
Tần Phong Dương cũng không kịp nghĩ nhiều, liền lên tiếng: “Tần Phong Ảnh, ngươi làm quá nhiều chuyện xấu, rốt cuộc hôm nay cũng bị báo ứng rồi!” Hắn vừa nói, vừa khẽ ho khan. Trong phòng vốn nặng âm khí, giờ nghe hắn ho khan lại càng trở nên u ám hơn.
Lúc này Tần Phong Ảnh đã không còn giữ được vẻ oai phong như lúc đầu nữa, chỉ điên cuồng vung kiếm chém lung tung.
Tần Phong Dương lại nói tiếp: “Bình thường ngươi không coi mạng người khác ra gì, chỉ nghĩ mạng của mình quan trọng, mạng người khác không đáng giá. Chuyện hôm nay sẽ khiến ngươi hiểu rõ, mạng của người khác cũng đáng giá như mạng ngươi. Nếu ngươi giết người, thì nợ máu tất cũng phải trả bằng máu!”
Tần Phong Ảnh quát lên: “Tần Phong Dương, nếu hôm nay ta chết, nhất định cũng phải kéo ngươi chết cung ta!” Dứt lời, hắn rút kiếm đâm về phía Tần Phong Dương.
Tần Phong Dương không ngờ hắn sẽ hành động như vậy, trong lòng chợt thấy kinh hãi. Hắn có bệnh trong người, hành động cũng không nhanh nhẹn, đành phải ôm Niệm Du lăn xuống dưới ghế, khó khăn lắm mới tránh thoát được nhát kiếm kia.
Tần Phong Ảnh đang định đâm tiếp, thì một cơn gió ập tới, một bàn tay khẽ chạm lên vai hắn ta. Hắn ta quay đầu, nhìn thấy ngay một gương mặt tái nhợt, miệng đầy máu tanh, hốc mắt đen thui, khiến hắn hoảng loạn, tim thót lên tận cổ, kêu thảm thiết một tiếng rồi ngã lăn ra đất.
Lúc này, đèn được thắp lại, Thanh Hạm cầm một cây nến đi tới, nhẹ đặt tay lên mũi, thăm dò hơi thở của Tần Phong Ảnh, rồi cực kỳ khinh bỉ nói: “Ta còn nghĩ hắn không sợ trời không sợ đất chứ. Không ngờ gan lại bé như thế, mới có vậy mà đã bị hù chết rồi. Chơi chẳng vui chút nào hết!”
Bóng trắng kia nói: “Bình thường hắn làm quá nhiều chuyện trái với lương tâm, luôn chột dạ, lo lắng. Hôm nay phải nhận kết cục này, đúng là đáng đời!” Giọng nói khôi phục lại vẻ trong trẻo như bình thường, không phải Lăng Nhược Tâm thì là ai?
Thanh Hạm vừa cười vừa nói: “Vì hắn chột dạ nên mới bị hù chết được chứ. Có điều, không ngờ chàng giả dạng thế này, cũng dọa người thật đấy.” Dứt lời, nàng dùng tay lau hết bụi đất trên mặt cho hắn. Nhưng hành động này của nàng, lại khiến màu đen của bụi đất và đỏ của máu trên mặt Lăng Nhược Tâm bị trộn lẫn vào nhau, khiến khuôn mặt hắn hiện giờ, thật không thể nhìn được.
Vừa thấy đúng là bọn họ giả ma giả quỷ, Tần Phong Dương không khỏi thở phào một hơi nói: “Ta đang nghĩ trên đời này làm sao lại có ma quỷ, thì ra đúng là hai người đóng giả.” Khi Lăng Nhược Tâm vừa xuất hiện, chính hắn cũng vô cùng sợ hãi, nhưng càng về sau hắn càng thấy kỳ quái.
Thanh Hạm khẽ cười nói: “Thật ra cũng không phải là đóng giả gì cả. Chỉ là, nếu con người ta làm quá nhiều chuyện xấu, thì trong lòng cũng sẽ cảm thấy lo sợ thôi! Suy cho cùng, thì Tần Phong Ảnh là chết chính vì bóng ma trong lòng hắn, chứ không phải do chúng ta giả ma giả quỷ. Hoàng thượng, ngươi nói có đúng không?” Dứt lời, đôi mắt trong trẻo nhìn thẳng về phía Tần Phong Dương.
Tần Phong Dương ngượng ngùng cười, không đáp.
Thì ra, sau khi Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm nhảy lên xà nhà, nhìn thấy tình hình bên trong, Thanh Hạm chợt nhớ tới ý nghĩ đã từng thoáng xuất hiện trong đầu. Không phải Tần Phong Ảnh nói không sợ trời không sợ đất sao? Nàng thật sự muốn nhìn xem, hắn không sợ thật, hay giả vờ không sợ đây. Lăng Nhược Tâm đã từng bị hắn hại, hắn lại hoàn toàn tin tưởng rằng Lăng Nhược Tâm đã chết, nên nàng liền dùng thiên lý truyền âm, nói với Lăng Nhược Tâm kế hoạch của nàng. Ban đầu, Lăng Nhược Tâm vốn không đồng ý, nàng liền rút bao bột phấn trắng trong ngực