Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342128

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.

hững món lời béo bở không phải là ít, nhưng cô cũng không thể giá thấp thế nào cũng nhận về được, nếu không người ta sẽ nghĩ người của Huyến Thải sơn trang ta rất dễ mua chuộc. Nhà họ Tô kia giàu có như vậy, hơn nữa, hắn lại đang muốn chuộc muội muội hắn về, nên nếu không phải hắn cho cô một vạn lượng gọi là phí mua tin, thì hành động đêm nay của cô coi như không đáng giá." Dứt lời, hắn tiếp tục đọc thư của Tô Dịch Hàn, khóe miệng cũng hơi cong lên.
Thanh Hạm vừa nghe xong, mày liền nhíu lại, một vạn lượng sao?! Trời ơi, tiền của mấy kẻ nhà giàu này chỉ là vỏ sò vỏ ốc thôi hay sao thế! Chi tiêu một năm của người dân bình thường cùng lắm cũng chỉ hết mấy trăm lượng bạc thôi, thế mà truyền hộ một tin tức có thể đòi giá một vạn lượng, không biết Lăng Nhược Tâm kia điên rồi hay Tô Dịch Hàn là một tên ngốc?! Lúc nàng cầm một ngàn lượng của Tô Dịch Hàn, đã cảm thấy nhiều lắm rồi, giờ nghe Lăng Nhược Tâm nói vậy, nàng lại thấy thật vô vị, sự vui vẻ trong lòng cũng mất dần đi.
Lăng Nhược Tâm cười: "Lòng ta không hề đen chút nào cả, ngày mai hắn hẹn cả tri phủ Hứa Chí Kiệt, đến lúc đó, ai cần có mặt cũng đều có cả, giải quyết chuyện riêng cũng tốt, mà chuyện công cũng được, ta cũng đỡ vài lần đi xe, sao lại không làm?"
Thanh Hạm hừ một tiếng rồi nói: "Mai huynh đưa Võ Ấn đi theo đi, hắn ta có vẻ rất thích theo sau huynh đấy, tâm trạng ta không tốt, không muốn đi!"
Lăng Nhược Tâm thản nhiên nói: "Vậy à? Thật sự không muốn đi sao? Tiếc thật đấy, hội Hoa lan kia chẳng những có rượu ngon, đồ ăn ngon, mà trong lúc chúng ta đàm phán, nếu không hợp ý nhau, cô còn có thể nhân cơ hội mà kiếm chác được một ít từ Tô Dịch Hàn, đòi lại phần thiếu hụt của đêm nay nữa. Có điều, cô không muốn đi, thì đúng là Võ Ấn được lợi rồi! Ta vốn còn muốn đền đáp công lao của Đoàn quản gia cống hiến cho Lăng gia trong những năm qua, nên có chút lợi lộc cũng muốn để người nhà chiếm được cơ. Ôi! Tiếc quá, tiếc quá!" Dứt lời, hắn còn thở dài vài tiếng, nhưng ánh mắt đầy ý cười nhìn Thanh Hạm, hắn không tin nàng sẽ không sa bẫy.
Trong lòng Thanh Hạm vốn còn đang tức giận, giờ nghe thấy vừa được ăn lại vừa có tiền, mắt nàng cũng sáng rỡ len: "Tâm trạng ta đang không vui, ngày mai đi như vậy, cũng vừa khéo có thể giúp ta giải sầu rồi!" Có cơ hội kiếm tiền mà không chộp lấy là ngu ngốc.
Lăng Nhược Tâm ra vẻ thấu hiểu, lại cười nhạt nói: "Nếu đã vậy, thì cô theo giúp đi đi, Đoàn tổng quản cũng đỡ phải nghĩ là ta bắt nạt con gái ông."
Thanh Hạm hừ một tiếng rồi quay về phòng ngủ. Nàng thầm nghĩ, hắn bắt nạt nàng đâu phải mới một hai lần chứ, ngàn vạn lần đừng có để nàng tìm được cơ hội, nếu không, nhất định sẽ đòi cho đủ cả vốn lẫn lời về‼!



Ai mới có thể xứng đôi với hắn?
Mặc dù có tên là hội Hoa Lan, nhưng nhìn qua nhìn lại lại chẳng được mấy nhành hoa, có điều, phong cảnh ở đây rất xinh đẹp, tĩnh mịch. Đang là giữa mùa hè, cỏ cây rất tươi tốt, bức tường trắng cùng mái ngói đỏ tươi thấp thoáng giữa một mảng cỏ cây xanh ngắt, tạo thành một bức tranh đầy chất thơ. Ở ven đường mòn là vô số các loại hoa nho nhỏ không tên đang nở rộ, cứ cách mười bước chân lại nhìn thấy một vài nhánh lan được chăm sóc cẩn thận, không gian tràn ngập màu xanh. Những tán cây thấp thoáng xa xa tạo cho người ta một chút cảm giác thanh tĩnh, lại một chút thần bí, thêm một chút lạnh lùng.
Thanh Hạm đi theo Lăng Nhược Tâm vào trong một đình lầu lịch sự, bên cạnh có một hồ nước nhỏ, có rất nhiều các loại hoa sen, ở chính giữa là hoa sen đỏ đang nở rộ. Nhìn những bông sen trong hồ này, Thanh Hạm cảm thấy chúng có sức sống hơn mấy nhánh lan bên đường kia nhiều. Nàng vẫn luôn thấy hoa lan tạo cho người ta cảm giác quá mềm mại, mềm mại đến mức giả tạo, mà lại cực kỳ khó chăm. Giống như Lăng Nhược Tâm vậy, đẹp thì có đẹp, nhưng quá âm hiểm. Hoa sen dễ trồng hơn nhiều, chỉ cần tùy tiện bỏ một ít ngó sen vào trong hồ nước, đến năm sau là có thể nhìn thấy chúng mọc rễ nảy mầm rồi. Đời sống của nó rất dài, lại trong sạch, thanh cao, sáng lạng như ánh mặt trời, giống nàng ấy.
Thanh Hạm nghĩ bọn họ tới quá sớm, không ngờ Tô Dịch Hàn cũng đã đến rồi. Vừa nhìn thấy Lăng Nhược Tâm, hắn liền cười ha ha bước lại gần. Nàng không có hứng thú với mấy chuyện này, nên một mình chạy đến bên hồ nước. Khi quay đầu lại, nhìn thấy Lăng Nhược Tâm mặc áo trắng đứng trong đình, Tô Dịch Hàn mặc y phục màu tím đứng bên cạnh, nàng bỗng nghĩ, nếu Lăng Nhược Tâm thật sự là một cô gái, thì quả thật rất xứng đôi với Tô Dịch Hàn. Ý nghĩ này vừa liều lĩnh xuất hiện trong đầu đã khiến nàng không kìm được mà cười khúc khích.
Thanh Hạm đang cười rất vui vẻ thì có một giọng nam tử truyền đến: "Đoàn thị vệ có chuyện gì vui vậy, lại ngồi cười một mình với hoa!"
Đang mải suy nghĩ, thì nàng nghe giọng nói trầm thấp, êm dịu của Lăng Nhược Tâm vang lên bên tai: "Không biết Tam công tử đang tán gẫu gì với Đoàn thị vệ mà có vẻ vui như vậy. Liệu có thể chia sẻ với ta không?" Thanh Hạm hơi hoảng hốt, mới nói xấu hắn một chút mà hắn đã chạy tới