Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342168

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2168 lượt.

đắc dĩ nhìn qua cửa sổ. Sư huynh nói, nếu đêm không ngủ được thì cứ nằm đếm cừu, có thể giúp nàng ngủ dễ dàng hơn. Vấn đề là, nàng không biết đã đếm tới mấy vạn con cừu, tới tận khi chân trời hửng sáng nàng mới chợp mắt.
Trong đầu Lăng Nhược Tâm lại hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của nàng, đôi mắt linh động cùng với bộ dạng nghịch ngợm gây sự kia thật sự rất đáng yêu. Nghĩ tới cảnh nàng hoảng sợ bỏ chạy vừa rồi, hắn lại không thể nhịn cười. Hắn còn tưởng nàng không sợ trời không sợ đất, thì ra cũng biết sợ xấu hổ.
Sáng sớm mai hắn sẽ cùng nàng đi hái Thiên Tâm Lan, chỉ cần nghĩ thôi hắn cũng đã thấy lòng tràn ngập vui sướng. Tìm lại được Lưu Quang Dật Thải, rồi lại được nàng đồng ý giúp hắn dệt vải, tảng đá lớn trong lòng hắn suốt mấy năm qua cuối cùng cũng có thể đặt xuống. Tình cảm của hắn bây giờ rất phức tạp, hơi bất an, hơi xao động, rồi lại hơi… tốt đẹp. Cũng đến tận lúc trời hửng sáng, hắn mới từ từ chìm vào giấc nhủ.
Sáng sớm hôm sau, khi cùng nhìn thấy đôi mắt đen xì của đối phương, cả hai đều sửng sốt một chút, rồi lại bật cười. Nụ cười này, đã khiến không khí hơi xa lạ phai nhạt đi rất nhiều.
Gió mùa hè nhẹ nhàng khoan khoái, hai người cưỡi ngựa chậm rãi đi về cánh đồng hoa. Lăng Nhược Tâm đi trước, Thanh Hạm theo sau, cả hai đều yên lặng không nói một lời, giống như chỉ cần vừa lên tiếng sẽ phá vỡ không khí yên bình của buổi sớm mai này vậy. Thanh Hạm nhìn mặt trời đang từ từ ló lên ở phía Đông, trong lòng không hiểu sao lại thấy vô cùng ấm áp. Nàng rất thích buổi sáng sớm thế này, một tình cảm dịu dàng cũng nhẹ nhàng lan toả khắp trái tim nàng.
Cánh đồng hoa kia cách Huyến Thải sơn trang khá xa. Lăng Nhược Tâm cũng từng đi về rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy, đường từ Huyến Thải sơn trang tới cánh đồng hoa lại gần như vậy, quãng đường một canh giờ kia thoáng chốc đã hết.
Nhưng mà, còn chưa tới gần cánh đồng hoa, hắn đã ngửi thấy mùi khét từ rất xa. Trong lòng Lăng Nhược Tâm thoáng có dự cảm bất an, hắn vội giục ngựa chạy về phía cánh đồng hoa. Vừa đến gần đồng hoa, hắn đã sững sờ… Cả một cánh đồng vốn đang trồng đầy Thiên Tâm Lan, giờ chỉ còn lại một đống tro tàn. Cả cánh đồng cháy đen, những bông hoa đã không còn nguyên hình nguyên dạng, những lá cây vốn xanh biếc, giờ có cái khô vàng, có cái hoá thành tro.
Nhìn tình hình này, Thanh Hạm kinh hãi nói: “Đây là cánh đồng hoa sao?”
Lăng Nhược Tâm gật gật đầu, nàng lại hỏi tiếp: “Sao lại thế này?”
Nguyên nhân rất đơn giản, chắc chắn có người cố ý phóng hoả. Lăng Nhược Tâm nghiến chặt răng, tay cũng nắm lại thành quyền! Đôi mắt sâu như nước hồ tràn ngập sát khí! Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Tần Phong Dương! Ngươi thật quá đê tiện vô sỉ!”






Nhìn lén
Nhìn bộ dạng của Lăng Nhược Tâm, Thanh Hạm cũng khẽ thở dài. Bản thân nàng cũng cảm thấy vô cùng tức giận, loại thủ đoạn này thật quá đê tiện! Nhưng nhìn Lăng Nhược Tâm tức giận như thế, nàng lại thấy nàng có tức thêm cũng chẳng làm được gì, đành phải lên tiếng khuyên nhủ: “Cánh đồng hoa đã bị huỷ rồi, giờ có giận dữ cũng không có tác dụng gì cả. Huyến Thải sơn trang còn trồng Thiên Tâm Lan ở nơi nào khác nữa không?”
Nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của nàng, trong lòng Lăng Nhược Tâm cảm thấy hơi kỳ quái. Tiểu nha đầu này bình thường nhìn rất táo bạo, vậy mà đến thời điểm mấu chốt lại có thể bình tĩnh như thế, khiến cho hắn càng tán thưởng hơn vài phần. Hắn hít sâu một hơi, nói: “Hoàn cảnh sinh trưởng của Thiên Tâm Lan yêu cầu rất cao, chỉ thích hợp ở những nơi sương mù dày đặc, ẩm ướt, chăm sóc cũng cần phải cực kỳ cẩn thận, nếu không sẽ rất khó lưu trữ. Mà trong cả Phượng Dẫn quốc này, người có thể hiểu được cách nuôi trồng Thiên Tâm Lan cũng chỉ có Huyến Thải sơn trang. Khắp cả Huyến Thải sơn trang, nơi thích hợp nhất để trồng Thiên Tâm Lan cũng chỉ có nơi này.”
Nghe vậy, Thanh Hạm bỗng cảm thấy vô cùng chán nản. Nàng đưa mắt nhìn khắp một vùng cánh đồng hoa sương mù mênh mông, trong lòng lại không kìm được mà thầm mắng chửi Tần Phong Dương thêm vài lần. Nhưng mà, mắng gì thì mắng, Thiên Tâm Lan cũng không thể sống lại được. Nghĩ một chút, nàng lại hỏi: “Nếu như không có người trồng, liệu có nơi nào đủ điều kiện cho Thiên Tâm Lan sinh trưởng không?” Trước khi bị con người sở hữu, thì thứ gì cũng xuất phát từ hoang dã. Nếu tìm được Thiên Lâm Lan mọc hoang, thì cũng có thể chế thành Lưu Quang Dật Thải.
Nghe câu hỏi của nàng xong, hai mắt Lăng Nhược Tâm bỗng sáng lên, nhưng chỉ trong giây lát lại tối sầm xuống. Hắn từ từ nói: “Ta đã từng nghe mẹ kể ở ngoài thành Phượng Dẫn có một nơi Thiên Tâm Lan có thể sinh trưởng được, nhưng mà vô cùng nguy hiểm. Hơn nữa, Thiên Tâm Lan mười năm mới nở hoa một lần, không biết bây giờ đã nở chưa.”
Biệt viện kia có vẻ rất lớn, vừa sạch sẽ vừa trang nhã khiến nàng hơi giật mình. Thành Tầm Ẩn này thật đúng là đâu đâu cũng có người giàu có. Ở một nơi hẻo lánh thế này mà cũng có biệt viện đẹp như vậy. Nàng đứng ngoài cửa gọi vài tiếng,