Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2349 lượt.
èm quay về động phòng. Hắn muốn kéo chiếc khăn voan tân nương này ra lắm rồi, có điều, mỗi khi hắn định làm, thì Ký Phong đều đứng bên cạnh nói: “Đại tiểu thư, nếu tự giật khăn tân nương xuống trong đêm động phòng sẽ rất xui xẻo. Người chờ một chút, cô gia sẽ sớm về thôi.”
Lăng Nhược Tâm thật sự rất muốn hỏi Ký Phong, không phải cô ta rất ghét Thanh Hạm hay sao? Giờ còn nói giúp cho nàng nữa?! Hắn thầm mắng những nghi thức thành thân quỷ quái này tới mấy vạn lần. Nếu có cơ hội, hắn sẽ dẹp bỏ hết mấy thức tập tục thành thân dở hơi như nữ tử phải đội mũ phượng, không phải tướng công thì không thể kéo khăn tân nương, rồi là không được ăn gì từ sáng linh tinh này đi.
Tức giận nhất là, rõ ràng hắn là một đại nam nhân, giờ lại phải giống nữ nhân, ngồi ngay ngắn trong phòng chờ cái người vốn phải là tân nương của hắn kia. Thói đời đảo điên hết cả. Thường ngày hắn phải giả nữ thì cũng coi như xong đi, giờ ngay cả lúc thành thân cũng phải giả gái, đạo trời ở đâu?!!!! Hắn càng nghĩ càng giận, nhưng cũng không thể làm gì, chỉ có thể oán hận trong suy nghĩ. Đoàn Thanh Hạm, chờ tối nay, ta sẽ giày vò, giày vò nàng cho thoả mối hận này!
Có điều, chờ mãi chờ mãi, chờ đến trăng lên cao, Đoàn Lạc Trần mới đỡ Thanh Hạm quay về tân phòng. Nàng vừa bước vào đã khiến cả căn phòng nồng nặc mùi rượu, gió mát đêm trăng thổi vào, khiến người trong phòng càng nổi trận lôi đình.
Ký Phong cảm giác Lăng Nhược Tâm không ổn, liền vội vàng bỏ hết cả cấp bậc lễ nghĩa, trốn nhanh ra khỏi tân phòng. Cô rất hiểu tính tình Lăng Nhược Tâm, đêm nay, chỉ e là Đoàn Thanh Hạm sẽ phải nếm mùi đau khổ rồi.
Nhìn dáng vẻ đội khăn tân nương của Lăng Nhược Tâm, Thanh Hạm cười thầm, xung quanh người hắn đang phát ra sự giận dữ khó giấu, dù nàng có ngốc đến mấy cũng cảm nhận được. Nhìn Ký Phong vội vã chạy đi, nàng thật sự không khó tưởng tượng được tâm trạng lúc này của Lăng Nhược Tâm. Hắn vội chứ nàng có vội đâu, dù sao người đội khăn tân nương là hắn chứ không phải nàng, cứ để hắn từ từ mà chờ đi.
Nàng cố nén không để mình cười thành tiếng, ngồi xuống bên bàn ăn tạm gì đó, lúc ăn còn cố tình phát ra tiếng “nhóp nhép”, dáng vẻ rõ ràng là chỉ sợ thiên hạ không loạn.
Lăng Nhược Tâm nghe thấy tiếng nàng bước vào phòng, lại ngửi thấy người nàng đầy mùi rượu, không khỏi nghĩ đến chuyện đêm đó nàng ở lại trong phòng Tống Vấn Chi, nhưng vẫn cố chịu đựng không phát tác ra. Hắn chờ nàng đến kéo khăn voan, nhưng chờ mãi vẫn không thấy khăn voan bị kéo xuống, ngược lại còn nghe thấy tiếng nàng ngồi ăn. Lúc này, hắn làm sao còn quan tâm được cái gì mà điềm xấu, xui xẻo này nọ nữa, liền tự mình kéo khăn xuống, đi đến bên Thanh Hạm nói: “Nàng cũng thoải mái quá nhỉ!”
Hắn thật sự rất tức giận, giật lấy miếng điểm tâm trong tay Thanh Hạm, nhét vào miệng mình. Thanh Hạm trừng mắt lườm hắn một cái, hắn cũng chẳng thèm để ý đến nàng, lập tức không khách khí, vơ hết điểm tâm trên bàn, ăn lấy ăn để không hề giữ hình tượng.
Nhìn bộ dạng của hắn, Thanh Hạm cười ầm lên: “Lăng Nhược Tâm, chàng nhịn đói bao lâu rồi thế hả?”
Lăng Nhược Tâm nuốt đồ ăn xuống, lại uống một ngụm nước lớn rồi mới nói: “Đoàn Thanh Hạm, nếu nàng mà xuất giá giống nữ nhân bình thường, thì sẽ biết vì sao ta đói thế này!” Thấy nàng cười không thèm khách khí, hắn lại không nhịn được nói: “Rồi sẽ có một ngày, ta dùng thân phận nam tử, cưới nàng qua cửa, cho nàng nếm thử mùi vị được làm tân nương!”
Thanh Hạm hừ một tiếng, không đồng ý nói: “Thật sao? Chỉ sợ với thân phận của chàng, thì vĩnh viễn cũng không có ngày đó thôi!”
Lăng Nhược Tâm lạnh lùng nói: “Chúng ta cùng chờ xem, cùng lắm thì ta không cần Huyến Thải sơn trang nữa. Ta cũng không tin ta phải giả gái cả đời này!”
Hắn càng nói càng tức giận, Thanh Hạm biết hắn đã tức đến cực điểm rồi, bỗng nhiên lại cảm thấy hắn thật đáng yêu, nhất là nhìn khuôn mặt trang điểm rất đậm kia, di chuyển theo từng cử động của khuôn mặt hắn. Nếu không biết hắn là nam tử thì không sao, nhưng vì nàng biết giới tính thật của hắn, cảm giác muốn cười cứ nghẹn ở ngực rất khó chịu. Cuối cùng, khi Lăng Nhược Tâm ăn hết miếng điểm tâm cuối, thì nàng cũng không nhịn được nữa, bật cười ha hả.
Lăng Nhược Tâm thấy nàng cười to, lại chăm chú nhìn vào mặt hắn, rốt cuộc hắn cũng hiểu nàng cười cái gì. Sáng nay lúc ngồi trang điểm, hắn cũng không muốn trát lên mặt đống son phấn quỷ quái này, nhưng bà mối lại nói: “Tân nương không trang điểm là điềm xấu!” Hắn muốn nổi cáu thì Lăng Ngọc Song lại đứng bên cạnh nói: “Vẫn nên trang điểm một chút thì hơn. Nếu không, làm sao có không khí vui vẻ được.”
Hắn không lay chuyển được hai người đó, cuối cùng cũng phải chấp nhận trang điểm như nữ tử bình thường xuất giá, nhưng lại xấu hơn so với dung nhan không son phấn của hắn rất nhiều. Trong lòng hắn càng thêm oán hận, nhìn thấy chậu nước rửa mặt bên cạnh, hắn lập tức không thèm nghĩ nhiều, liền tẩy hết son phấn trên mặt đi.
Thanh Hạm bỗng cảm thấy rất vui vẻ, đứng bên cạnh hắn nói: “Ta còn nghĩ Lăng Đại tiểu thư là quốc sắc thiên hương thế nào, thì ra du