watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341835

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1835 lượt.

i bánh quai chèo! Ngươi dám đánh hắn? !”
Ký ức trong đầu, càng nhớ lại, càng ùa về.
Nhưng mà hắn có thói quen không nói, thói quen che giấu, thói quen không để bất kỳ kẻ nào phát hiện ra nhược điểm của hắn.
Tiếng khắc bỗng nhiên dừng lại, Lăng Dạ Tầm ngẩng đầu nhìn về phía Đường Thải Nhi, phát hiện nàng đang mím môi nhìn mình.
Lăng Dạ Tầm không mở miệng, đợi nàng lên tiếng.
“Ta muốn, ở đây để tang bảy ngày. Nếu ngươi cần gấp, sáng mai ta sẽ đào thuốc viết cách chữa bệnh cho ngươi, để ngươi mang về trước.” Giọng nói yếu ớt thường thường, không gợn sóng.
Khóe miệng Lăng Dạ Tầm nhếch lên, nhăn mày lại, không biết tại sao lại nổi giận, nhưng không phát tác ra. Giơ tay lên nắm bàn tay lạnh cóng của Đường Thải Nhi, giống như một loại cam kết, trầm trầm nói: “Ta với ngươi, sẽ không để ngươi một mình.”
Sẽ không một mình, một người gánh không được, thì hai người gánh. Những lời này, tới khi nào thì có thể áp dụng vậy, Đường Thải Nhi nín khóc bật cười, nhìn đôi mắt Lăng Dạ Tầm quyết định: “Ta sẽ tìm ra hung thủ.”
Mặc dù, đó không phải là điều cha mẹ muốn.
“Được, ta giúp ngươi.”
“Thanh minh hàng năm, ta đều phải trở lại, ở cùng bọn họ bảy ngày.”
“Được, ta đến cùng ngươi.”
Khóe mắt Đường Thải Nhi lần nữa ứa lệ, từng giọt rơi trên bia mộ, khiến đoạn gỗ trở nên ẩm thấp.
“Cha mẹ nói, thông gia gặp nhau thì lập tức ta sẽ được gả ra ngoài, thứ mà bọn họ chờ là cái gì, chẳng lẽ bọn họ lại không muốn. . . . . . Vì sao lại chấp nhận bỏ mạng. . . . . .”
Lăng Dạ Tầm có chút không quen nâng tay vuốt búi tóc của Đường Thải Nhi. Sương sớm cuối thu khiến những sợi tóc và quần áo của nàng ướt nhẹp, nghĩ đến nàng mới vừa khỏi phong hàn, có chút không muốn nàng cứ ngồi bên ngoài như vậy.
Đứng dậy, từ phía sau ôm lấy Đường Thải Nhi, nhợt nhạt nói: “Nếu lạnh, thì dựa vào ta cho ấm.”
Mấy ngày tiếp theo, Đường Thải Nhi cũng vẫn ngồi trước mộ phần, thỉnh thoảng thì ngẩn người, thỉnh thoảng lại nhìn mộ phần rồi nói chuyện.
Mà Lăng Dạ Tầm từ khi sinh ra tới giờ, đây là lần đầu tiên hắn bắt đầu cuộc sống nổi lửa nấu cơm, vào rừng bắt gà, xuống sông bắt cá, phân biệt rau dại với quả dại.
Nhớ mang máng lúc trước có nhóm lửa nướng gà như thế nào, Lăng Dạ Tầm liền chuẩn bị trái bầu làm gáo.
Sống, khét, Đường Thải Nhi cũng ăn hết.
Thấy nàng ăn ngay cả chân mày cũng không nhăn, Lăng Dạ Tầm cũng gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng, giây tiếp theo liền phun ra ngoài. Sau đó, cướp đùi gà trong tay Đường Thải Nhi, sắc mặt âm trầm xoay người bỏ đi.
Đường Thải Nhi vừa nhai thịt trong miệng, vừa nhìn thân ảnh cố chấp của Lăng Dạ Tầm trở lại đống lửa, tiếp tục nướng. Đợi nuốt miếng thịt cháy khét trong miệng xuống, mới quay đầu lại, nhìn mộ phần của cha mẹ nói: “Hai người nhìn đi, tính tình của hắn có phải rất cố chấp hay không? Bây giờ con mới phát hiện ra, ban đầu thu dưỡng hắn là một kẻ đáng yêu đến mê người. Aizzz, chẳng biết từ bao giờ, lại trở thành cái bộ dạng như hiện tại. Lạnh lùng, còn đặc biệt õng ẹo. Đừng, cha, thật ra thì rất giống tính cách trước đây của cha, sao, những thứ này là mẹ nói cho con biết.”
Lăng Dạ Tầm vừa nướng gà, lỗ tai bén nhạy nghe từng câu một của Đường Thải Nhi. Hắn ngắm bóng lưng Đường Thải Nhi, lại từ từ cúi đầu, thầm nghĩ, lần này nhất định phải nướng thật ngon. Hắn đường đường là Lẫm vương, ngay cả nướng con gà cũng không xong, chẳng phải làm chuyện cười cho thiên hạ sao.
Lúc này, Đường Thải Nhi đứng dậy đi tới, bởi vì đã ngồi lâu nên hai chân có chút tê dại, đấm bóp, sau khi điểm thông huyệt vị, liền hướng Lăng Dạ Tầm đi tới.
“Ta đến đây.”
Lăng Dạ Tầm cầm quả dại bên cạnh ném vào tay Đường Thải Nhi, “Ngươi nghỉ ngơi đi, để ta.”
Đường Thải Nhi chê cười: “Chưa chín.”
Lăng Dạ Tầm đen nửa mặt, Đường Thải Nhi thấy vậy, vội vàng giải thích lại: “Phu quân, thổi lửa nấu cơm vốn là chuyện nương tử ta nên làm, hay là người đi nghỉ ngơi đi.”
Sắc mặt Lăng Dạ Tầm hòa hoãn, vẫn nói: “Ta nấu cơm, ngươi dọn dẹp phòng đi.”
“Được rồi.” Đường Thải Nhi gật đầu một cái, đứng dậy muốn đi.
“Đợi chút.” Lăng Dạ Tầm lại mở miệng gọi nàng.
Đường Thải Nhi quay đầu nhìn, thấy Lăng Dạ Tầm vén áo lên, hung hăng xé một mảnh lụa trắng bên trong xuống, đứng dậy dùng nó thắt trên cánh tay trái của Đường Thải Nhi .
“Không có bạch y cho nàng mặc, tạm thời mang cái này.” Lăng Dạ Tầm nghiêm túc nói.
(Bạch y: Ý anh Tầm muốn nói là áo tang )
Đường Thải Nhi cười cười, giơ tay lên sờ sờ miếng lụa trắng trên cánh tay trái, xoay người vào phòng.
Lăng Dạ Tầm dừng một chút, lại xé xuống, liếc nhìn, cũng thắt ở trên ống tay áo của mình. Ngước mắt lên, nhìn mộ phần của hai nhị lão, sắc mặt nặng nề.
Lam công tử. . . . . . Là Lam Anh sao?
Cứ như vậy ở đáy cốc, đợi gần bảy ngày.
Ngày thứ tám, Lăng Dạ Tầm ngồi trên bè trúc, cúi đầu nhìn kỹ một quyển sách cổ, đang xuất thần, bỗng cảm thấy bè trúc trầm xuống, khép sách ngước mắt lên nhìn, hóa ra là Đường Thải Nhi mang theo giỏ đứng trước mặt hắn.
“Là sách gì thế, xuất thần như vậy?”
Lăng Dạ Tầm nhìn tên