watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.

.”
Đường Thải Nhi cắn môi dưới, nước mắt rớt xuống không ngừng, nhưng tình cảm không thể ép buộc, nàng biết mình không nên nói thêm gì nữa, khiến trong lòng Lam Anh lại có thêm nhiều vết thương, nhưng vẫn chậm chạp nói: “Ngươi! từ nay về sau đối với Thải Nhi như thế nào, Thải Nhi sẽ không có một câu oán hận, nhưng mà Thải Nhi sẽ vẫn gọi ngươi là đại ca, sẽ không có bất kỳ thay đổi gì.”
Dứt lời, khinh thân bay đi.
Ra khỏi Giang phủ, người đi trên đường nhìn một thân hỉ phục của Đường Thải Nhi đều là sửng sốt, đối với việc này bình phẩm lung tung.
“Đường huynh!”
Tịch Thanh hô to một tiếng, Đường Thải Nhi tìm theo tiếng nhìn lại, Tịch Thanh cưỡi bạch mã, tay dắt thêm một hắc mã chạy như bay tới, “Lên ngựa! Đồ đạc ta đã thu thập xong, Dạ Nhi chạy đi hướng Khương Biệt sơn rồi!”
Đường Thải Nhi túm váy, phi thân lên ngựa, “Ngươi đoán được ta sẽ đào hôn.”
Tịch Thanh cười như điên, “Với tính của ngươi muốn làm ra chuyện này, không khó hiểu, đi thôi!”






Dạ nhi bị nhốt trong Khương Biệt trại
Hai người cưỡi ngựa phi nhanh, hai ngày sau đã đến chân núi Khương Biệt ở thôn Khương Biệt, mới vừa vào thôn, đã bị không ít bách tính trong thôn tiến đến vây xem, bởi vì, mọi người đoán rằng, đây là tân nương tử nhà ai bỏ trốn theo tình lang?
Đường Thải Nhi xoay người xuống ngựa, nhìn thấy ánh mắt bọn họ nhìn mình liền hiểu là có ý gì, quay đầu lại nhìn Tịch Thanh như không có liên quan, hờ hững nói: “Tại sao ngươi không nói để ta mang quần áo của ta theo.”
“Lấy bọc quần áo cho ngươi là không tệ rồi, còn trông cậy ta tìm quần áo cho ngươi a!” Tịch Thanh đưa tay lấy bọc quần áo ném vào ngực Đường Thải Nhi, bộ dạng khinh bỉ.
“Quần áo của ngươi cho ta mặc.”
Đường Thải Nhi kinh hãi, “Ngươi nói cái gì?”
“Đúng vậy a, lúc ta đang muốn đi đến lễ đường thì quản gia tới tìm ta, đem chuyện Dạ nhi mất tích nói cho ta biết, cũng nói ta đi thu thập một ít quần áo, mang theo hai con khoái mã, ở cửa chờ ngươi.”
Đường Thải Nhi chậm rãi đặt chén trà đang cầm trong tay xuống, vẻ mặt phức tạp, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng thở dài, “Thì ra là hắn cũng đoán được ta sẽ rời đi.”
“A, chính là ngươi không biết, Dạ nhi ở trong lòng ngươi phân lượng cũng không nhẹ, phàm là suy nghĩ một chút đều có thể nhìn ra. Chính ngươi tại sao lại không phát hiện ra được?”
“Ta biết, không cần ngươi phải lắm mồm.” Đường Thải Nhi trừng lớn hai mắt, làm bộ muốn đâm mù hai mắt của hắn.
Hai người lại nói chuyện một lát, thừa dịp sắc trời còn sớm, quyết định đứng dậy ra ngoài tìm người.
Đường Thải Nhi mặc nữ trang, đeo túi xách, cầm trong tay bức họa Dạ nhi hỏi thăm khắp nơi. Còn Tịch Thanh thì dung ngôn ngữ miêu tả hình dạng của Dạ nhi để hỏi người ta, bởi vì hắn cảm thấy, người mà Đường Thải Nhi vẽ tuyệt đối không phải là Dạ nhi, mà là một loại sinh vật không rõ ràng.
Hỏi gần nửa ngày không có thu hoạch, Đường Thải Nhi ngồi ở quán trà bên đường uống trà lạnh, nhìn Tịch Thanh đang thất vọng, cười to rót một chén trà, “Nghỉ ngơi một chút đi.”
“Ủa sao không có ai nhìn thấy chứ, Dạ nhi rõ ràng là làm người khác chú ý như vậy.” Tịch Thanh chau mày, bộ dạng uất ức thất bại.
“Có lẽ ta và ngươi tìm nhầm địa phương.” Đường Thải Nhi nâng chén trà, nỉ non.
Tịch Thanh vừa muốn mở miệng nói chuyện, lại thấy lão bản của quán trà nghe tiếng mà đến, đem hạt dưa để ở trên bàn hai người, mặt tươi cười hỏi: “Hai vị khách quan có phải đang tìm một tuyệt sắc mỹ nam hay không?”
Đường Thải Nhi sửng sốt một chút, ngay sau đó xoay người một vòng, nhìn về phía hắn, “A, đúng!”
“Một mỹ nam bị thương?” Lão bản hỏi nữa.
“Ngươi đã thấy hắn? !” Tịch Thanh vội vàng hỏi.
Lão bản cười cười, gật đầu, “Tiểu nhân có thấy. . . . . .”
“Người ở đâu? !” Đường Thải Nhi một phát bắt được cổ áo của lão bản, “Nói mau!”
Lão bản có chút kinh hãi nhìn Đường Thải Nhi, “Hắn hắn hắn hắn. . . . . . Hôm qua tiểu nhân thấy hắn bị người của Khương Biệt trại mang lên núi.”
Đường Thải Nhi: “Khương Biệt trại?”
“Đúng vậy.”
Tịch Thanh nghe thấy vậy vội vàng cầm bội kiếm lên, đứng dậy muốn đi.
“Công tử! Công tử không thể a! !” Lão bản tay run run, mở miệng kêu Tịch Thanh lại.
Đường Thải Nhi nhíu mày nhìn về phía hắn, “Có gì không thể?”
“Đại vương của Khương Biệt trại kia là tên hung ác, cũng vô cùng háo sắc, mà người hai vị công tử muốn tìm, hình như chính là muốn gả cho nhi nữ của Đại vương làm tướng công, Đại vương chắc chắn sẽ không thả người, hai vị đi lần này, nhất định là hết sức nguy hiểm, chuẩn bị không tốt sẽ hữu khứ vô hồi* a! !” Vẻ mặt lão bản như đưa đám, muốn ngăn cản hai người.
(Hữu khứ vô hồi* : Một đi không trở lại)
Tịch Thanh lạnh lùng hừ một tiếng, “Chưa từng có địa phương nào mà Tịch Thanh ta hữu khứ vô hồi cả.” Dứt lời, đã nghênh ngang rời đi.
Đường Thải Nhi thả lỏng cổ áo của lão bản ra, vung tay áo, cười nói: “Đa tạ lão bản, đây là tiền trà.”
Trong Khương Biệt trại.
Vương Vũ khoác da báo, cầm bầu rượu trong tay ngồi ở trên Vươn