Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
ệc muốn nói với em”.
Tạ Nam và Hứa Mạn ra ngoài hành lang, Hứa Mạn cười hì hì nói: “Sao dạo này không thấy em lên QQ?”. “Độ này hơi bận”, Tạ Nam đâu dám lên QQ, cô nói tiếp: “Công ty em cũng không cho lên QQ, muốn liên lạc ngoài phải dùng MSN (*), có điều em vẫn lên các diễn đàn doanh nghiệp. À đúng rồi, nickname Khủng long bạo chúa của chị nghe uy phong thế!”.
“Ngày trước chị hay bị bắt nạt, mọi người nói chị là nữ tiến sỹ, người thuộc thế giới thứ ba. Chị giận quá, nói rằng ngay cả người của thế giới thứ ba chị cũng không được tính vào, chị chính là khủng long, là Khủng long bạo chúa chuyên ăn thịt.”
Tạ Nam bất giác bật cười, một Hứa Mạn dịu dàng trí thức, rất hợp với hình tượng một nữ bác sĩ đứng trước mặt cô lại có nickname hoàn toàn trái ngược như thế, quả thật rất thú vị.
“Đúng rồi, thứ Bảy này em có thời gian không, ba giờ chiều, diễn đàn của chúng ta sẽ gặp mặt ở nhà chị, anh chàng Hát trong gió kia đồng ý lộ diện rồi đấy, hà h
Sau khi anh chàng Hát trong gió đăng lên mẩu tin thông báo tìm người trong mộng, mọi người đã đua nhau làm theo, trong hai tháng, đề tài vẫn còn nóng hổi, nhưng sự việc thì chẳng thấy tiến triển gì. Tạ Nam cũng rất tò mò, nói: “Vâng, buổi sáng có chút việc, chiều rảnh em sẽ qua, đây là lần đầu tiên em gặp bạn bè trên mạng đấy”. Hứa Mạn cười, nói cho cô số phòng của mình, rồi vẫy tay chào tạm biệt. Tạ Nam quay về phòng bệnh, Quách Minh và Cao Như Băng đang tròn mắt nhìn cô chờ đợi.
“Bác sĩ không nói gì xấu chứ? Lại còn gọi riêng cậu ra ngoài nói chuyện”, Cao Như Băng vội vàng hỏi.
Tạ Nam xua tay: “Không sao, không sao, cô ấy là hàng xóm của tớ, nói vài vấn đề ở tiểu khu ấy mà”.
“Ui, cậu làm tớ sợ hết hồn”, Cao Như Băng nhìn chằm chằm vào cô.
Quách Minh cười, kéo tay Cao Như Băng nói: “Đấy, toàn là em lo lắng quá, em đi ăn đi, Tạ Nam chắc cũng chưa ăn gì, nhân tiện mang về cho anh chút thức ăn, cái gì cũng được, miễn không phải là đồ ăn của thỏ nhé”.
“Anh đừng có mơ, chẳng nhẽ mẹ anh và bác sĩ đều dặn thừa sao? cố gắng mà ăn chay mấy ngày đi, anh phải để ý chai truyền nhé, khi nào hết nhớ gọi y tá, em đi một lát rồi về ngay.”
Hai người không đi xa mà chỉ ăn cơm ở một nhà hàng chuyên đồ ăn Tứ Xuyên gần đó. Thấy Cao Như Băng lo lắng, chẳng có tâm trạng ăn uống, Tạ Nam an ủi: “Bác sĩ Hứa đã nói rồi, bệnh anh ấy không nghiêm trọng, sau này chỉ cần chú ý là được, đừng lo lắng quá”. “Cậu không biết chứ, bố mẹ anh ấy vừa ở đây về, mẹ anh ấy cứ nói xa nói gần trách tớ không chăm sóc anh ấy tử tế.”
“Phải chăm sóc thế nào mới không bệnh hả? Với lại các cậu ăn cơm chung với họ cơ mà? Cậu phải dặn bác ấy điều chỉnh chế độ ăn uống mới được.”
Nơi ở của hai vợ chồng Cao Như Băng và Quách Minh chỉ cách nhà bố mẹ anh vài phút đi bộ, từ trước tới giờ họ rất ít khi nổi lửa nấu cơm, bữa tối thường ăn ở bên bố mẹ rồi mới về nhà, nên rất nhàn nhã.
“Ôi, bà không nghĩ như vậy đâu, còn may, bố anh ấy hiểu hơn, ôi trời, cũng không nghĩ xem, bọn tớ mới lấy nhau được mấy tháng, nếu tớ muốn anh ấy bị sỏi mật thì cũng không đủ bản lĩnh thực hiện nhanh như thế.”
Tạ Nam đành vỗ vào tay Như Băng anh ủi, mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu kiểu này khó có thể đưa ra ý kiến riêng được. Nghe nói mẹ chồng của Như Băng là một cán bộ Hội phụ nữ đã về hưu, rất quan cách, mà Cao Như Băng lại không phải kiểu người an phận thủ thường dễ dàng chịu ấm ức, Tạ Nam nói tiếp: “Dù sao hằng ngày cậu cũng phải gặp bác ấy, đừng cãi nhau với bác ấy nữa, cứ nghe theo là được”.
Cao Như Băng cười nói: “Cậu yên tâm, tớ không ấm ứcđâu, mà tớ cũng chẳng để ý đến nỗi khổ của các nàng dâu làm gì, dù sao thì tớ không định sống với bà ấy cả đời. Này, Lý Nhuệ gọi điện cho cậu rồi à?”.
Tạ Nam ngạc nhiên hỏi: “Sao cậu biết? Không phải cậu bảo anh ấy gọi đấy chứ?”.
“Tớ đâu có làm cái việc thất đức rẻ tiền ấy?”, Cao Như Băng trợn mắt nhìn cô: “Mấy hôm trước anh ấy tìm tớ với vẻ rất tâm trạng, còn nói không quên được cậu”.
“Không quên?”, Tạ Nam cảm thấy thật khó tin, hai người yêu nhau chẳng được bao lâu, mà tình cảm cũng không đến mức sâu sắc, cô và anh đã chia tay hơn ba năm nay, hơn nữa anh đã từng tỏ ra không quen biết khi gặp cô trên đường. Cô không thể tin rằng mình có sức hấp dẫn khiến anh hoài niệm thương yêu đến tận bây giờ.
“Tớ thấy anh ấy rất chân thành.”
“Chuyện này… còn có thể được không?”
“Tớ nghe nói có người giới thiệu bạn gái cho anh ấy, nhưng chẳng được bao lâu, có lẽ Lý Nhuệ đã nghĩ kỹ, so ra vẫn thấy cậu hơn hẳn. ít nhất, anh ấy cũng sẽ không truy xét những thứ liên quan đến căn hộ của cậu nữa, đúng không?”
“Nhưng có cái gì để anh ấy làm thế, căn hộ đó chẳng cóchút liên quan gì với anh ấy cả.”
“Tớ thấy cậu thật hết chồ nói, để tớ phân tích cho cậu nhé? Việc căn nhà rõ ràng là việc của cậu, nhưng nếu một người con trai thực sự muốn đến với cậu, chả nhẽ chuyện anh ta tò mò về việc trong thời gian học đại học cậu đã mua được nhà là không bình thường à? Cậu có thể nói với người đàn ông cậu muốn lấy rằng đừng có xen vào việc riêng của cậu không? Anh ấy đã nghĩ thô