Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.

ậu đừng để ý quá chuyện ấy, điều kiện cá nhân chính là một phần của cậu”, Vu Mục Thành chậm rãi nói: “Những người đã trưởng thành khi tiếp xúc với nhau đương nhiên phải nghiên cứu xem điều kiện của đối phương có hợp với mình hay không, dĩ nhiên cậu cũng không thể không có yêu cầu nào với các cô gái được, trừ khi là tiếng sét ái tình, lại càng không thể giả vờ như một người chẳng có gì để thử thách người khác, làm thế thật quá ngây thơ. Theo tớ, cảm giác giữa hai người là quan trọng nhất”.
“Mục Thành nói rất đúng, cậu nghỉ phép có mấy ngày, cứ tiếp xúc, cảm thấy phù hợp thì tiếp tục tiến lên, còn Đại hội Nhân Duyên đương nhiên phải đi mới biết được, biết đâu mối nhân duyên của cậu ở đó thì sao?” Ăn cơm và ngồi tán gẫu một lúc lâu, ba người mới lái xe về tiểu khu. Tần Đào không muốn làm phiền cô mình nên ở nhờ nhà Vu Mục Thành.
Vừa về đến tiểu khu, họ đã nhìn thấy những chùm pháo hoa từ xa, Vu Mục Thành nói: “Hứa Mạn nhà cậu thật biết cách chơi đấy”.
“Chính thế, cho nên tớ mới nói dù gì cô ấy vẫn là một đứa trẻ”, vừa nhắc tới bà xã, khóe miệng Lưu Kính Quần đã nở nụ cười yêu thương, khiến Tần Đào ở bên cạnh không khỏi ngưỡng mộ.
Vu Mục Thành lái xe tới bên hồ, anh nhìn thấy Tạ Nam đang một mình tựa vào chiếc Citroen. Cô mặc áo khoác lông vũ màu đỏ, hai tay cho vào túi áo, khuôn mặt nghiêng nghiêng nhìn ngắm bầu trời. Dưới ánh sáng của pháo hoa, nét mặt cô sáng lên thật xinh đẹp, thần thái sinh động khác thường, nhưng lại có phần ảm đạm. Ánh mắt Vu Mục Thành bị cuốn theo nó.
Tần Đào và Lưu Kính Quần nhanh chóng hòa vào đám người đang nô nức bên hồ, còn Vu Mục Thành đi về phía Tạ Nam, nói: “Xin chào!”.
Tạ Nam quay đầu mỉm cười: “Chào anh!”.
“Sao cô không qua đó chơi với mọi người?” “Tôi vừa đi làm về, đứng đây xem cũng rất thú vị.”
Vu Mục Thành cũng ngẩng đầu nhìn về phía những tràng áo hoa nổ rộn rã trên bầu trời, nói: “Lúc nhỏ tôi chỉ mong tới Tết, nhưng Tết ngày xưa nhiều nhất cũng chỉ được đốt pháo mà thôi”.
“Tôi thích cái không khí khi Tết đến, cả nhà quây quần vui vẻ bên nhau, tất cả những phiền muộn đều được dẹp sang một bên.”
Vu Mục Thành cảm thấy vui bởi chút ngây thơ trẻ con bất chợt thoáng qua trên khuôn mặt cô lúc này, anh hỏi: “Cô có nhiều chuyện buồn lắm sao?”.
“Cũng nhiều”, Tạ Nam cười: “Dường như con người càng lớn, nỗi buồn sẽ càng nhiều hơn, tôi lại là người hay nghĩ ngợi, có lúc tự gây phiền phức cho mình”.
“Nhưng tôi lại thấy nụ cười của cô dường như rất vô tư.”
“Bởi vì tôi đã nghĩ rồi, để ý quá đến những điều đó cũng chẳng ích gì, còn có thể tồi tệ hơn nữa không?”, Tạ Nam quay đầu nhìn anh, nói tiếp: “Đừng nói với tôi rằng không có tồi tệ nhất mà chỉ có tồi tệ hơn nhé”.
“Không đâu, tôi luôn lạc quan”, Vu Mục Thành tỏ ra rất thành thực. Tạ Nam xoa hai tay vào nhau hít hà: “Lạnh quá, tôi về nhà trước đây, chúc anh năm mới vui vẻ!”.
“Chúc cô năm mới vui vẻ, tạm biệt!”
Vu Mục Thành mỉm cười tạm biệt, trong lòng thật sự hy vọng được gặp lại cô. Có điều anh không ngờ có thể gặp lại cô nhanh đến thế. Ngày hôm sau, anh gặp Tạ Nam chính trong Đại hội Nhân Duyên mà anh coi là chẳng ra
Bình thường, Tần Đào có vẻ thâm trầm, ít sôi nổi. Thực ra, anh là người đàn ông bẽn lẽn, luôn ngại ngùng khi tiếp xúc với người khác giới. Buổi sáng tết Dương lịch sau khi thức dậy, Vu Mục Thành lái xe đưa Tần Đào đến khu Triển lãm Trung Tâm rồi quay xe về, Tần Đào bỗng ngăn anh lại.
“Vào cùng tớ đi, cứ coi như đỡ đạn cho tớ.”
Vu Mục Thành cười nói: “Đại ca, em còn có việc, hôm nay có lô hàng tới, em cần hỏi lại nhà cung cấp một số vấn đề, nên phải đi thôi”.
“Đưa hàng cũng không cần sớm như thế, cậu cứ vào cùng tớ đã, nhân tiện giúp tớ tìm hiểu, không lỡ nhiều thời gian của cậu đâu.”
Không biết phải làm sao, Vu Mục Thành đành gật đầuđồng ý.
Thời tiết âm u, lạnh lẽo bên ngoài khác hẳn với không khí tấp nập trong Trung tâm. Tần Đào và Vu Mục Thành vào đăng ký tên rồi lấy thẻ tham gia hoạt động. Thẻ của Tần Đào là thẻ gặp mặt xanh da trời, Vu Mục Thành mang thẻ người thân màu trắng. Mồi người tới gặp mặt đều có thể đi cùng tối đa là ba bạn bè người thân.
Tần Đào thầm thì: “Thấy chưa, thấy chưa, sắp xếp kiểu này thật là hiểu lòng người, họ biết bọn mình khi đi gặp gỡ cần phải có bạn bè bên cạnh cho đỡ ngại”.
Hai người vừa bước vào đã bị choáng ngợp bởi khung cảnh trước mắt, khắp nơi tràn ngập không khí sôi nổi tưng bừng, chỉ đếm sơ cũng thấy con số vài ngàn người bên trong.
Tần Đào ngán ngẩm nói: “Mồi người ghi tên tham gia đều mất một trăm đồng, tòa báo tổ chức đại hội chuyến này phát tài rồi”, vừa nói anh vừa nới lỏng chiếc cà vạt cho dễ thở, bởi bên trong có chút bí bức, ngột ngạt.
Vu Mục Thành cũng ngầm đồng ý với bạn: Thành phố này lại nhiều nam nữ độc thân như vậy? Ngẫm lại, chẳng phải riêng Tần Đào, bản thân mình cũng không phải đang độc thân đó sao? Vì công việc quá bận rộn nên không có thời gian để ý tới việc này thôi. “Thế này thì gặp mặt kiểu gì? Chẳng nhẽ cứ nhìn thấy cô gái nào ưng ý thì đến bắt chuyện à?”, Tần Đào tần ngần nhìn đám đ