Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

nh khiêng đàn và mời anh ăn một bữa cơm để tỏ ý cảm ơn thì hai người chỉ tình cờ gặp nhau, hơn thế cũng chỉ giao tiếp vài câu xã giao mà thôi. Giờ lại ngồi với nhau nghiêm túc nói về mối quan hệ yêu đương giữa hai người, Tạ Nam cảm thấy vừa hoang đường vừa kỳ quái.
“Thế, em có thể hỏi anh câu này không?”
“Em cứ hỏi, anh sẽ trả lời rõ ràng những gì anh biết.”
“Sao tự nhiên anh lại có quyết định như vậy?”
“Anh nghĩ đó là tiếng sét ái tình”, Vu Mục Thành nhìn nét mặt cô, ban đầu khuôn mặt ấy có vẻ không tin rồi sau lại như muốn bắt thóp xem anh có nói thật hay không, anh vội vàng nắm tay cô an ủi: “Thôi nào, thôi nào, anh nóinghiêm túc đấy. Anh thấy em rất tốt, xinh đẹp, vừa giỏi giang vừa độc lập, lại rất hiểu chuyện, tính tình thoải mái, biết lý lẽ, đặc biệt nấu canh rất ngon. Đúng rồi, mùi nước hoa em dùng anh cũng rất thích”.
Giọng anh hết sức chân thành, lời lẽ lưu loát, Tạ Nam cảm thấy rất dễ chịu, bỏ ý định hỏi tiếp. Dường như người đàn ông trước mặt cô lúc này không thuộc kiểu người chân thành, nhiệt tình vô tư giúp đỡ người khác như cô vẫn tưởng, mà ngược lại giờ đây cô thấy anh có chút… lừa đảo. Nếu anh không muốn nói thật, thì cô hỏi làm gì cho phí công phí sức, chi bằng cứ để đấy. Ngước mắt lên nhìn, quả nhiên thấy anh đang nheo mắt cố nhịn cười, cô càng thấy không yên tâm. 
“Anh không hề khoa trương, nhưng anh khẳng định rằng, chỉ cần chúng mình hẹn hò, em sẽ thấy rất nhiều ưu điểm của
“Em hai mươi tám tuổi rồi, không có thời gian lãng phí nữa, nếu kết bạn thì đầu tiên vẫn là có đi đến kết hôn được không”, giọng Tạ Nam điềm nhiên, Vu Mục Thành cũng không lộ vẻ ngạc nhiên chút nào.
“Anh cũng vậy, người nhà giục kết hôn lâu rồi.”
Tạ Nam cứng họng, thầm nghĩ, được thôi, ít ra hai người đều có một điểm chung. Khuôn mặt Vu Mục Thành thoáng vẻ trêu đùa, anh tủm tỉm cười: “Hơn nữa, không phải anh tự cao tự đại nhưng anh nghĩ mình vẫn hấp dẫn hơn vị phó phòng góa vợ kia chứ”.
Tạ Nam vô cùng hối hận vì ban nãy ở khu trung tâm đã sơ ý nói ra điều đó, nên đành cắn môi ngồi im không nói gì. Vu Mục Thành khẽ vỗ vai cô an ủi. Phát hiện thấy tay mình vẫn nằm gọn trong bàn tay anh, cô vội vàng thu tay lại nhưng không ngờ lại bị anh nắm chặt hơn.
“Bất ngờ quá, em chưa chuẩn bị.”
“Em cũng đừng khép mình quá, chúng ta cứ từ từ tìm hiểu cũng được, cùng đề ra một số quy tắc rồi dần dần tiếp xúc với nhau. Nếu cảm thấy hợp, chúng ta sẽ kết hôn, nếu không thì thôi.”
“Có vẻ như anh rất hiểu lý lẽ, anh thử nói các quy tắc em xem.”
“Duy trì mối quan hệ hai người với nhau, trong thời gian tìm hiểu, em không được đi gặp mặt, hay tham gia các Đại hội Nhân Duyên, anh cũng thế. Có việc gì thì hai người cùng bàn, cùng thẳng thắn với nhau. Đó là quy tắc anh đưa ra, em có thể bổ sung.”
Rõ ràng Tạ Nam có nhiều thứ muốn nói nhưng lạikhông biết bắt đầu từ đâu, chỉ biết chớp mắt nhìn anh. Vu Mục Thành cảm thấy dáng vẻ của cô có chút ngờ nghệch, cái ngờ nghệch hoàn toàn chân thật chứ không phải cái trẻ con không đúng so với tuổi. Anh quan tâm nói: “Không sao, em cứ suy nghĩ đi, nghĩ xong nói với anh lúc nào cũng được, chỉ cần điều đó hợp lý thì chúng ta có thể thương lượng”.
Tạ Nam bị dao động bởi vẻ chắc chắn của anh, mãi sau cô mới nói: “Cái này, chúng ta… cũng không thân lắm, dần dần liệu có được không? Là em nói, cái đó…”, cô càng nói càng chẳng hiểu mình đang nói gì, chỉ cảm thấy sao hôm nay mình nói lắp nhiều thế.
Vu Mục Thành cười lớn: “Anh đồng ý”, quả nhiên, anh hiểu ý cô muốn nói gì.
Tạ Nam chỉ thấy mặt mình nóng bừng lên như đang sốt, lấy hết sức thu tay về, cầm cốc uống một ngụm to.
“Anh hoàn toàn đồng ý rằng chúng ta nên từ từ, để cả hai th thức quá trình tìm hiểu theo đúng trình tự. À đúng rồi, nếu nấu canh thì phải mời anh tới ăn nhé, yêu cầu này không quá đáng chứ. Nếu em không muốn nấu nướng thì anh làm cũng được. Anh thấy như thế rất cần thiết để hai người hiểu nhau hơn.”
Tạ Nam nhìn chăm chăm vào cốc trà không nói gì, côquả thực không ứng phó nổi với sự thân thuộc đến một cách tự nhiên và đường đột như thế này.
Di động của Vu Mục Thành bồng đổ chuông, anh xin lỗi Tạ Nam rồi đứng dậy nghe máy, là điện thoại của Tần Đào. Anh chàng Tần Đào tội nghiệp nhận được sự chào đón nồng nhiệt ở Đại hội Nhân Duyên. Hiện giờ, rất nhiều cô gái và gia đình các cô đang bao quanh anh, Tần Đào cảm thấy không chịu được cái diễm phúc ở đâu đột nhiên bay tới như thế nên gọi điện cầu cứu Vu Mục Thành đến giải vây cho mình. Vu Mục Thành cười nhận lời và nói sẽ tới ngay.
Anh tắt điều hòa, nói gì đó rồi đưa cho Tạ Nam một tấm danh thiếp, nói: “Đây là danh thiếp của anh, nếu không anh e rằng ngay đến ba chữ tên anh, em cũng không biết, trên đó còn có số điện thoại của anh”.
Tạ Nam miễn cưỡng nhận lấy tấm danh thiếp, rồi đưa danh thiếp của mình cho Vu Mục Thành, anh rất hài lòng nhận lấy sau đó đưa cô xuống nhà lên xe. Ra đến cổng, dặn dò bảo vệ nhận được hàng của Trương Gia Cảng thì thông báo ngay cho mình xong, anh lái xe nhanh đưa cô về khu trung tâm triển lãm.
Khi hai ngư