Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.

, thoáng chút mát lạnh, nước suối nóng bừng bừng khiến người ta cảm thấy thoải mái. Cả khu nghỉ mát rất quy mô, nó được coi là khu tắm suối nước nóng hơn một trăm kiến trúc khác nhau và rất đa dạng về dịch vụ. Hai người thay đồ bơi, khoác lên mình chiếc khăn tắm, rồi vào một phòng tắm nước nóng thiết kế theo phong cách Nhật Bản cách đó không
Nói là tắm suối nước nóng, kỳ thực là trên một hồ nước khoáng xây lên một mái đình bằng gỗ có hệ thống thông gió, đặt thêm mấy chiếc xích đu, hơi ấm trong hồ bay lên. Trên đường tới đây, Tạ Nam luôn mồm kêu lạnh, vừa tới bên hồ, đưa tay xuống thử nước ấm, cô vội rụt tay về, nói: “Nóng thế này, không nấu chín người ra đấy chứ?”.
Vu Mục Thành lần tìm bàn tay cô trong nước, ngắm nhìn bầu trời đêm với người yêu, tiếng nói thì thầm nơi đâu vọng đến càng tô thêm vẻ tĩnh mịch cho đêm đông. “Nếu có tuyết rơi, thì còn thích hơn.” Tưởng tượng ra cảnh những bông hoa tuyết phiêu bồng trong hồ nước nóng nghi ngút, Tạ Nam cười: “Thế mới biết con người thật tham lam, chỉ muốn cảnh đẹp như mình tưởng tượng”.
“Nhưng ước muốn đó không hề xa vời, để lần sau tuyết rơi, anh sẽ đưa em tới, hoặc tìm kỳ nghỉ đông nào đó, chúng mình sang Nhật luôn.”
Tạ Nam lắc đầu: “Tham quá rồi, sẽ bị trừng phạt đấy, thế này, em đã thấy hài lòng lắm rồi”. Cô quay đầu nhìn Vu Mục Thành, nói: “Cảm ơn anh, Mục Thành”.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt cô hơi ngước lên, đôi mắt sáng như sao. Vu Mục Thành kéo cô vào lòng, nói: “Không cho phép em nói cảm ơn nữa”.
“Vâng.” Tạ Nam cười mỉm.
“Hãy coi tình yêu của anh là một lẽ đương nhiên.”
Trong chớp mắt nụ cười của cô sững lại, không nói gì, chỉ ngẩng đầu khẽ hôn anh.
Ngày hôm sau ăn cơm trưa xong, Vu Mục Thành đưa Tạ Nam trở về thành phố. Xe gần vào thành phố thì điện thoại của Tạ Nam bồng đổ chuông, là Cao Như Băng.
“Nam Nam, cậu ở đâu? Sao vẫn chưa tới?” Tạ Nam hơi ngạc nhiên: “Tới đâu?”.
“Họp lớp, tớ nói với cậu rồi mà, không phải cậu vẫn đang ở quê chứ?”
“Không, tớ về rồi, nhưng Băng Băng à, cậu biết tớ không…”
“Ngoài kẻ lắm điều kia ra, có ai nhiều chuyện thế đâu?”
Kẻ lắm điều Cao Như Băng nói tới chính là bạn học Từ Yến của hai người, cô ta đối xử với người khác thì còn có vẻ bình thường, chứ đối với Tạ Nam thì luôn tỏ ra không thích, những lần gặp nhau hồi còn học chung cho đến cả sau khi tốt nghiệp, cô ta luôn nói bóng nói gió. Tạ Nam không buồn tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của việc đó, chỉ đơn giản nghĩ là không hợp nhau, để ngoài tai những câu nói xa gần của cô ta, nếu tránh được không phải gặp lại, đương nhiên là một sự dễ chịu vô cùng đối với cô.
“Hôm nay còn khá đấy, giống hệt lần trước tớ gặp ở siêu thị, cô ta đi cùng chồng, nên không có lòng dạ nào mà chọc ngoáy người khác đâu. Biết không, Điền Lực về nước thăm gia đình, còn đưa cả bạn gái người Mỹ về nữa, vừa nãy anh ấy hỏi thăm cậu. Đến nhanh nhé.”
Điền Lực là hướng dẫn của các cô hồi đại học, lúc đó anh có mối quan hệ rất tốt với sinh viên, khi các cô họcnăm thứ tư, Điền Lực đi du học ở Mỹ, các nữ sinh trong lóp đều khóc cả. vết thương lòng của Tạ Nam lúc ấy cũng còn mới, cô mượn rượu của người khác để giải sầu cho mình, thế là khóc vô cùng thảm thiết, đứng bên vỗ vai cô mà thằng đàn ông trong anh cũng không cầm được nước mắt. Bây giờ anh từ phương xa trở về, đương nhiên phải gặp anh một lần.
“Được, tớ đến ngay.” Tạ Nam hỏi rõ địa điểm, sau đó quay đầu nói với Vu Mục Thành, “Mục Thành, em phải đến họp lớp, anh đưa em tới đó, rồi về nhà trước, được không? Tối em tự về”.
Chưa dứt lời, Cao Như Băng lại gọi tới: “À, chút nữa quên, anh người yêu hàng xóm của cậu đâu? Nếu không có việc gì thì rủ anh ấy đến đây, xem cô nàng lắm chuyện kia còn nói được gì”.
“Không cần đâu, lại xưng xưng dẫn bạn trai tới chẳng hay ho gì.”
Vu Mục Thành nghe thấy, bèn nói vọng vào điện thoại: “Được, chút nữa anh sẽ đưa cô ấy tới”.
Cao Như Băng cười lớn: “Nam Nam, chàng người yêu hàng xóm của cậu nhập cuộc nhanh đấy, được lắm, tớ thích thế”. Tạ Nam dở khóc dở cười, liếc xéo Vu Mục Thành, Vu Mục Thành giở giọng ngang bướng: “Đâu phải yêu giấu giếm gì, anh không tệ tới mức không được gặp người ta đấy chứ? Hơn nữa đang là kỳ nghỉ nên anh mới nhàn rỗi thế, chứ bình thường bọn em có đưa thiếp mời anh cũng chẳng có thời gian mà đTạ Nam không buồn để ý tới anh, vội vàng lấy hộp trang điểm tô vẽ lại khuôn mặt, mấy ngày nay ngủ đủ giấc, lại được tắm suối nước nóng nên da dẻ đẹp hơn, cả người xem ra vẫn còn chút thần sắc. Tạ Nam trang điểm rất ăn phấn, sau khi phủ một lớp phấn, cô tô thêm son môi, nghiêng đầu hỏi ý kiến Vu Mục Thành, anh gật đầu tỏ ý đồng tình.
Buổi họp mặt tổ chức tại một trong những nhà hàng kiêm quán trà đột nhiên có sức hút lớn và nhanh chóng nổi tiếng ở thành phố này. Trang trí nơi đây tương đối đặc biệt, hầu hết ghế của mỗi bộ bàn đều khác nhau, đầy đủ các loại đèn, những đồ trang trí bày biện nhỏ, nhưng bức họa và những chiếc sofa lại tạo cảm giác khác lạ. Thông thường rất dễ tìm được một góc yên tĩnh ở đây, chiếc bàn ngày thường vẫn dùng cho hai người giờ