Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.
thì nối liền với sân thượng, đi hết hành lang là cầu thang lên trên, trên đó có một phòng kép với không gian gác xép, nơi đây chỉ để một chiếc ghế bành bề mặt hình hoa nhỏmang phong cách hoài cổ, một giá sách, cộng thêm một chiếc máy chạy bộ.
Tạ Nam rất thích chiếc sofa cổ và cái cửa sổ kiểu cũ có mái hướng ra ngoài, nhưng không thích hai người dùng chung một phòng đọc sách, cũng không muốn một mình phải ở trên đó. Lý do đưa ra chính là cô phải mở ti vi trong khi đọc sách hoặc làm gì đó, nếu không sẽ không quen.
Vu Mục Thành cảm thấy buồn cười với thói quen ấy, song vẫn rất tôn trọng: “Đợi khi nào rảnh, anh sẽ lên đó bố trí lại, sẽ lắp một cái ti vi màn hình tinh thể lỏng. Đàn của em cũng có thể chuyển lên đó, đủ chồ đấy”.
Tạ Nam không hứa hẹn gì với ý tưởng này.
Đến tối, Tạ Nam vẫn khoanh chân ngồi ở sofa phòng khách rộng lớn, Vu Mục Thành ở phòng đọc sách trên tầng hai, không ai làm phiền ai.
Vu Mục Thành để kệ cô tự mình ngủ trong phòng ngủ dưới tầng một, còn mình thì ngủ ở tầng trên. Nhưng anh để điện thoại báo thức lúc năm giờ sáng, sau đó xuống thẳng giường và chui vào chăn của Tạ Nam, ôm lấy cô, có lúc hôn rồi yêu cô, nhưng cũng có khi lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
Tạ Nam rất khâm phục khi anh bật dậy như thế rồi lạicó thể tiếp tục ngủ ngay được, nhưng cô rất thích cách thu xếp đầy quan tâm ấy của anh.
Chỉ có một điểm, Tạ Nam vẫn cương quyết. Cô kiên quyết không chịu để cho người làm công theo giờ của Vu Mục Thành giặt quần áo cho mình, mồi buổi sáng thức dậy, cô đều tự tay dọn dẹp lại giường chiếu cho gọn gàng.
Vu Mục Thành cảm thấy buồn cười, anh nói: “Em làm vậy có phải không muốn trong phòng lưu lại dấu tích, sợ người ta thấy à?”.
Tạ Nam chẳng buồn để ý đến anh, cứ thu xếp đồ của mình, cô cũng hết sức kiên nhẫn, hằng ngày vẫn lôi cả đống quần áo của mình về nhà, cái nào cần phơi thì phơi, phải treo thì treo lên.
Vu Mục Thành có vẻ không hiểu lắm, nhưng anh không biết làm thế nào nên cứ để kệ cô quyết định. Giờ đây mỗi lần đi làm về, dừng xe và ngước lên nhìn, anh đều thấy đèn nhà mình đang sáng; bước vào cửa thấy cô ngồi yên tĩnh trên sofa, chiếc đèn bàn bên cạnh để sáng, ánh sáng lặng lẽ phản chiếu dáng cô ngồi, ti vi để nhỏ tiếng, màn hình nhập nhòe lúc sáng lúc tối. Anh cảm thấy bao nhiêu vất vả và mệt mỏi của một ngày giờ đã được đền đáp, còn với sự khép mình mang chút cố chấp của cô, anh nghĩ, từ từ rồi tính tiếp. Thế nhưng có một điểm khiến anh cảm thấy bất an, biểu hiện của cô tỏ ra rất hiểu và thấu tình đạt lý, cô ngoan ngoãn mà chẳng có một sự đòi hỏi nào ở anh. Anh bận tới nỗi không còn thời gian dành cho cô, vậy mà cô hoàn toàn thông cảm; anh về muộn, cô không hỏi anh đi đâu; anh gọi điện về nhà nói qua tình hình, cô chỉ đơn giản “ồ” một tiếng, nếu có dài hơn thì cũng chỉ là “Lái xe cẩn thận nhé”; hoặc nếu cô về nhà muộn, chắc chắn sẽ nhắn tin nói rõ mấy giờ về tới nhà. Sự lạnh lùng ban ngày và sự yếu mềm lúc sáng sớm ở trên giường dường như không phải của cùng một người.
Dần dần trời chuyển sang xuân, thời tiết vẫn lạnh giá, nhưng cái thời khắc giá lạnh nhất cũng đã qua.
Buổi sáng, Vu Mục Thành cầm cốc cà phê từ trên nhà mình nhìn xuống, anh nói với Tạ Nam: “Bận hết tuần này, anh sẽ trồng hoa và cây cho vườn nhà em, em thích loại nào?”.
“Tùy anh, cứ nở hoa là được, tốt nhất trồng loại nào dễ sống, đừng chọn những cây phải chăm sóc cầu kỳ.”
“Em thật sự không có yêu cầu à, có lúc anh tự hỏi, liệu em có yêu cầu gì dành cho anh không?”
Tạ Nam đặt cốc sữa xuống, nhìn anh một cái, muốn đoán xem anh tiện miệng nói hay lại chuẩn bị giở trò để côcuống lên. Gần đây Vu Mục Thành rất bận, nhưng ngoài những lúc đó, anh vẫn giữ cái tật hay nói những lời trêu chọc khó hiểu. Anh thích chọc cho cô xù lông rồi mới hì hụi dỗ dành để làm niềm vui cho mình. Nếu cô giận thật không thèm để ý đến anh, anh lại đến chọc ghẹo, dồ dành cô. Vốn cô không phải là người có khiếu hài hước, nên Tạ Nam luôn thắc mắc anh đang nghiêm túc hay đùa cợt, hoặc là giả vờ đùa để nói lời thật.
Lúc này, cô ngước mắt nhìn lên, Vu Mục Thành đứng trước cửa sổ, đang quay đầu lại nhìn, tâm trạng rất thoải mái.
“Đương nhiên là có chứ, ngay từ đầu em đã nói rồi.” Cô ăn nốt miếng bánh mỳ trên tay, rồi uống hết cốc sữa, nói: “Em đi trước đây, tạm biệt”.
Tạ Nam cầm sổ tay, lưng đeo túi, lại xách theo một túi vải đựng quần áo của mình, dáng điệu vội vàng thay giày đi ra cửa. Một lát sau, Vu Mục Thành có thể nhìn thấy cô ra khỏi . Khi cô đi eo lưng thẳng, bước chân sải dài, tóc bay theo gió, dáng vẻ rất thoải mái. Vu Mục Thành dựa vào cửa sổ dõi theo, khóe miệng khẽ cười, nhớ lại câu nói cứng cỏi lúc đầu của cô: “Tôi hai mươi tám tuổi rồi, không có thời gian mà lãng phí, mục đích có bạn trai là phải tính đến chuyện kết hôn”. Gần đây anh hay chọc giận cô, một mặt để cho tính thích chọc quậy của mình có đất dụng, thích thú nhìn cô tự đấu tranh với bản thân; mặt khác, anh muốn biết sự lạnh lùng của cô có thể kiên trì tới mức độ nào. Mình là gì trong mắt cô ấy, chỉ là một đối tượng k