Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

nhìn qua khu vườn, thăm dò một lượt rồi nói: “Chúng tôi thường làm theo quy mô lớn, nhưng khu vườn nhà chị thì tương đối nhỏ, trong hóa đơn có vẽ sơ đồ và yêu cầu rất tỉ mỉ, cũng không phức tạp lắm, trong hôm nay là xong thôi”.
“Thế tôi không ở nhà cũng không ảnh hưởng gì tới các anh chứ, hoặc là tôi trả tiền trước cho các anh.”
“Không cần, đơn hàng này đã được thanh toán xong rồi. Chị không cần phải trả nữa, chỉ cần khóa cửa cẩn thận, năm giờ chiều nhớ quay lại kiểm tra và ký tên cho chúngtôi là được, chị có cần xem lại bản sơ đồ thiết kế khu vườn không?”
Tạ Nam không có hứng thú lắm, xua tay: “Không cần, các anh cứ làm theo kế hoạch là được, phiền các anh nhé”.
Cô đi vào rồi đóng cửa, thay quần bò và giày thể thao, khoác lên mình chiếc áo khoác lông vũ, lấy túi và khóa cửa, sau đó đi lấy xe. Mấy người công nhân đã mang một cái cây được phủ kín, bê từng túi đất, các loại hoa cỏ, giá và công cụ khác vào, khung cảnh bề bộn ấy khiến Tạ Nam thêm mệt, cô chạy thẳng ra xe, lái xe đi khỏi.
Tạ Nam không biết mình đang cảm thấy bức bối về cái
Nếu đúng là có người bỏ công chăm sóc mình như vậy thì cô nên vui mới phải chứ. Nhưng không thể vui lên được, cô cảm thấy không thoải mái khi cứ luôn phải ép mình theo người khác. Cô đã cố gắng thuyết phục bản thân phải biết quý trọng những điều mình đang có, lòng chợt nghĩ, chắc hẳn nói điều này với Cao Như Băng, e rằng cô không bị mắng tơi bời mới là chuyện lạ.
Đang nghĩ về Cao Như Băng thì Tạ Nam nhận được điện thoại của cô nàng gọi tới, hỏi mình có thời gian cùng đi mua đồ không, cô lập tức đồng ý, còn nói sẽ tới tận nhà đón. “Này, người yêu ơi, bình thường gọi cậu đi mua đồ, cậu đều than khổ than sở không chịu đi, hôm nay thế nào mà lại chủ động thế?”
Tạ Nam nói giọng quan tâm: “Bà bầu còn to hơn cả ông giời, ý chỉ của cậu tớ đương nhiên phải chấp hành ngay”.
Cao Như Băng bước vào xe, Tạ Nam vội vàng chỉnh lại đệm ghế cho bạn, Như Băng đập tay cô một cái, nói: “Đi, không được chọc tớ thế, tớ vẫn chưa đến lúc đó đâu”.
Thực ra, Cao Như Băng trong chiếc áo choàng dài xem ra vẫn hết sức gọn gàng duyên dáng, động tác cũng vô cùng nhanh nhẹn, Tạ Nam nhìn cô với ý thăm dò, nhưng vẫn rất do dự nói: “Tớ đưa cậu đi dạo có làm sao không? Hay là tớ đi mua cuốn sách hướng dẫn dành cho bà bầu rồi tính nhé”.
“Tạ Nam, cậu đừng có mà trêu tớ thế, tớ đã bị Quách Minh kìm kẹp đủ rồi, giờ đi bộ anh ấy cũng đòi dìu tớ, cầm túi anh ấy cũng giành vội lấy, giống hệt như hầu hạ lão phật gia ấy.”
Tạ Nam cười hì hì nói: “Quách Minh thương cậu thế, cậu còn gì để nói nào”.
Hai người đang mải miết nói chuyện thì Quách Minh chạy theo xuống, gõ khẽ cửa kính xe bên phía Tạ Nam, nói: “Anh giao bà xã của anh cho em đấy, Nam Nam, trông cô ấy giúp anh nhé”.
“Em đầu hàng rồi, đầu hàng rồi, Quách Minh, em không chịu trách nhiệm nổi về vợ anh đâu, hay là anh lên xe đi cùng bọn em luôn.”
“Cô ấy ghét bỏ anh rồi”, Quách Minh tố cáo vẻ khổ sở, “Anh chưa gặp người phụ nữ nào như thế, con còn chưa ra đời đã ghét bỏ bố của nó”.
Tạ Nam bị chọc cho cười phá lên, Cao Như Băng đành phải miễn cưỡng nhịn cười mà than: “Coi như em xin anh, Quách Minh à, phạm nhân thì cũng phải có lúc được ra ngoài hóng gió chứ. Tận mắt nhìn thấy cái bụng này càng ngày càng lớn hơn, em đi ra ngoài mua mấy bộ quần áo rồi sẽ trở về ngay, có được không? Có Tạ Nam làm chứng, em đảm bảo sẽ không chạy lung tung, ăn linh tinh đâu”.
Quách Minh còn đang muốn dặn dò thêm thì Cao Như Băng đã khoát tay nói: “Tạ Nam, nhanh lái xe đi. Đừng ở đây diễn vở Thập Bát Tương Tống(*)nữa”.
Tạ Nam đưa Cao Như Băng thẳng đến trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố, họ tới quầy dành cho bà bầu, chọn lựa những bộ quần áo thích hợp mặc lúc đầu xuân, Cao Như Băng đi vào phòng thử đồ, Tạ Nam nhìn chồ quần áo xanh đỏ đủ màu sắc dành cho trẻ con mà ngây người ra, mãi cho tới khi Cao Như Băng vỗ vào vai, cô mới giật mình quay lại.
“Thế nào?”
Quả thực trông rất đẹp, không nhìn ra được là đà bầu, chất vải nhung có in hoa trên nền xanh, kiểu váy dài eo cao, rất nữ tính. Nhưng Tạ Nam còn thấy giá cả của nó cũng rất hợp lý. Cô vừa gật đầu tỏ vẻ đồng tình vừa khẽ kèo nhèo: “Khi đi làm cậu mặc đồng phục, cùng lắm thì chỉ đổi từ cỡ nhỏ sang cỡ vừa, cỡ vừa sang cỡ lớn, bình thường có thể mặc áo len có cổ của Quách Minh, sao lại phải mua cái này?”.
Cao Như Băng tròn mắt nhìn cô, Tạ Nam đành vội vàng ngậm miệng lại.
“Này, tớ chỉ sinh có một em bé này thôi đấy nhé, chẳng nhẽ lại không có quyền được để cho mình xinh đẹp hơn một chút, vui hơn một chút, cho bé yêu được lớn nhanh hơn một chút à?”
“Có chứ, có chứ.” Tạ Nam vội vàng nhận lỗi, “Ôi, đồ em bé bên kia đáng yêu quá, chỉ nhìn đã thích mua rồi, chúng mình qua đó xem đi”.
Hai người mua sắm rất thoải mái, túi to túi nhỏ trong tay, sau đó đi vào một nhà hàng nổi tiếng với các món cháo ở tầng bảy của khu trung tâm dùng bữa. Cao Như Băng chưa hết hứng, vẫn muốn đi tiếp, nhưng Tạ Nam thì cương quyết đòi dừng lại để đưa cô về, Tạ Nam nói: “Tớ không chịu nổi những cuộc điện


80s toys - Atari. I still have