Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

ăng mách bảo cô, nếu muốn giành được sự chú ý của một người đàn ông xưa nay vẫn chưa bao giờ để ý đến mình, hơn thế lại đã có người yêu chẳng khác nào tự minh làm xấu mặt mình.
Lúc đó, mồi khi về nhà, bố mẹ bắt đầu lo cho việc lấychồng của cô, những lúc nhàn rỗi ông bà thường nói chuyện người nào có thể chọn lựa. Có lúc họ đề cập đến Hạng Tân Dương: “Thực ra cậu con trai thứ ba nhà họ Hạng cũng không tệ, bằng tuổi với Lăng Lâm nhà mình, tuy không năng động như Lăng Lâm, nhưng chúng có thể bổ sung cho nhau, hai đứa nó nếu có thể đến với nhau thì thật tốt quá”.
Cô bất chợt sa sầm mặt lại: “Không được nói với con về con người này”.
“Lâm Lâm à, Tân Dương là đứa tốt tính, nếu con và nó mà lấy nhau được thì bố rất hài lòng, sau này việc kinh doanh mặc cho các con lo liệu.”
“Thứ nhất, con chẳng có cảm giác gì với anh ta; thứ hai, người ta đã có bạn gái rồi. Con không muốn bố mẹ nhắc đến người ta trước mặt con nữa.”
Sự kiên quyết của cô khiến bố mẹ lo ngại, họ quả nhiên không dám thảo luận vấn đề này nữa.
Đường Lăng Lâm chỉ âm thầm cố gắng không để tình cảm của mình thể hiện ra trước mặt người khác, để tránh bị cười chê. Cô nghĩ, mình cũng như bao cô gái khác, không thể tránh được sự rung động trước một người con trai, đó cũng là điều chứng minh cô không phải người lập dị. Nhưng những tâm sự ấy cô chỉ dám chôn chặt tận đáylòng, mãi mãi không thể chia sẻ với ai được.
Chẳng ai có thể ngờ rằng số mệnh lại xoay chuyển mọi thứ đến như ngày hôm nay.
Khi Hạng Tân Hải đưa cả gia đình anh lâm vào thế khó khăn, gia đình họ Hạng đã đến bước đường chạy khắp nơi tìm cứu trợ, Đường Kế Nghiệp bàn với con gái: “Nhà họ Hạng chỉ cần vốn lưu động, làm nghề xây dựng này, lưu động vốn chính là huyết mạch, nể mối giao tình bao năm với họ, bố chỉ có thể cho họ mượn một khoản tiền để giải quyết trong chốc lát, còn có trụ được không, thì phải dựa vào số mệnh của họ thôi”.
Đường Lăng Lâm không ngạc nhiên trước số tiền bố cô nói, song ngẫm đi ngẫm lại, cô lại muốn suy nghĩ cho lợi ích của công ty nhà mình, nếu như nhà họ Hạng không thể tiếp tục tồn tại, bỏ lại thị trường, cô có thể nghĩ cách để nắm lấy cơ hội này mà phát triển thị trường của mình.
Bố cô đột nhiên thở dài, nói: “Thực ra nếu nhà họ Hạng muốn thoát khỏi khó khăn này thì còn có cơ hội khác”.
Đường Lăng Lâm ngạc nhiên: “Ngân hàng chắc chắn không đời nào chịu cho họ vay tiền, những công trình của họ cũng không thể tiếp tục hoạt động được, muốn tham gia đấu thầu những công trình khác, thứ nhất không đào đâu ra tiền đặt cọc, thứ hai cũng chẳng thể đảm bảo chắc chắncho công trình đó sẽ tiến hành thuận lợi, nếu thoát khỏi khó khăn này thì thật là kỳ tích, kết quả lạc quan nhất cũng phải ba năm nữa mới có thể xoay chuyển được tình thế”.
“Nếu hai nhà chúng ta cùng hợp tác, hai bên thỏa thuận, chúng ta đưa tiền qua đó rồi quy đổi thành cổ phần, thì với kinh nghiệm bao nhiêu năm họ gây dựng được, có thể khôi phục lại rất nhanh.”
Đường Lăng Lâm ngạc nhiên: “Bố, chúng ta và họ cùng làm nghề xây dựng, nếu muốn có cổ phần của công ty khác thì rõ ràng là có ý đồ muốn mua lại công ty ấy. Nhà họ Hạng chắc chắn sẽ không cho rằng chúng ta có ý tốt muốn giúp đỡ họ, chưa đến đường cùng, họ không nhận điều kiện đó đâu. Hơn thế, chúng ta hà cớ gì phải làm như vậy? Cho họ mượn một số tiền, thế đã là có tình có nghĩa lắm rồi, còn sau đó họ có thể tiếp tục hay không là số mệnh của họ. Nếu không tiếp tục được, khi trả chúng ta món nợ tình cảm, họ cũng nên để lại cho chúng ta một phần thị trường. Đến lúc đó chúng ta cũng có thể đứng thứ nhất ở đất này rồi”.
“Con chỉ nghĩ được một phía thôi, Lâm Lâm ạ. Cạnh tranh trước mắt khốc liệt như vậy, ai muốn lũng đoạn thị trường này đều là vọng tưởng.” Ông đột ngột chuyển chủ đề: “Không biết lần này nhà họ Hạng xảy ra chuyện, thằng con trai út nhà ấy có còn chẳng để tâm đến mọi việc nhưtrước không?”.
Đường Lăng Lâm không hiểu sao tự nhiên bố mình lại nhắc đến Hạng Tân Dương, nghĩ lại nếu gia đình có xảy ra biến cố như vậy, dù là công tử ham chơi thì e rằng anh ấy cũng tự nhiên mà cuống lên thôi.
Anh ấy chắc cũng chỉ lo lắng chạy vòng quanh thôi chứ làm được gì. Đường Lăng Lâm cố gắng nghĩ như ngày thường, cô có vẻ muốn nói nhưng chỉ hơi há miệng mà không dám nói gì cả, trong lòng có chút buồn vì anh. Người con trai kém khả năng ứng biến chỉ biết mỗi chuyện hưởng thụ cuộc sống kia giờ có lẽ cũng đang bàng hoàngm nổi chỗ dựa, chẳng biết anh ấy còn tâm trạng mà yêu đương nữa không.
“Nếu hai nhà có thể kết thông gia thì mọi chuyện đều thương lượng được.”
Đường Lăng Lâm ngây người sững sờ trước câu nói đột ngột của bố mình, cô bất giác ngẩng đầu, nói: “Nực cười, ai kết thông gia với ai?”.
Nói rồi, Lăng Lâm mím môi khi ánh mắt cô chạm vào mắt của Đường Kính Nghiệp. Thì ra những tâm sự thầm kín của cô không thể chôn giấu như tưởng tượng, ít nhất cũng không che nổi cặp mắt của bố mình, mặt cô đỏ lên, tâm trạng rối bời.
Một lúc sau, cô lắp bắp: “Nhưng anh ấy có bạn gái rồi”.
“Ai lúc trẻ mà chẳng từng có bạn gái,