Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341740
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.
ô, thì ra Hạng Tân Dương lại đi thích cái thứ con gái yếu đuối, chỉ biết co rúm như chú thỏ thế kia ư?
Song, một chút tiếc nuối xen lẫn khinh thường đã khiến Đường Lăng Lâm biết kiềm chế khi nói chuyện với bạn gái của Hạng Tân Dương, không đưa cho Tạ Nam tấm thẻ ba trăm ngàn để cô ấy tự động biến mất như dự định trước khi đến.
Cô nghĩ, thôi vậy, đã tha cho người ta thì tha luôn, trong tình huống này, nếu lôi tiền ra e rằng cô bé yếu ớt kia sẽ không chịu nổi.
Đường Lăng Lâm trở về đưa tấm thẻ cho Hạng TânDương, để anh xử lý việc này. Cô nghĩ, cũng coi như mình đã đủ nhân từ, và hoàn toàn có thể cao ngạo về điều đó.
Trầm luân vì ai
Gần tới tám giờ tối, máy bay lúc này mới bớt xóc, rồi dần dần giảm tốc độ, hạ xuống đường băng. Đường Lăng Lâm nhìn chăm chú vào ánh sáng đèn điện của sân bay, cái suy nghĩ có thể ngạo mạn từ trên cao nhìn xuống ngày nào có lẽ lại là một quyết định thất bại của cô.
Khi Hạng Tân Dương mang tấm thẻ về trả lại cho cô, anh chỉ nói: “Chúng ta kết hôn thôi, và đừng tới làm phiền cô ấy nữa”. Cô có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ nhún vai, không cho rằng điều đó là quan trọng. ứng ở lập trường của mình, cô có thể hiểu được sự cứng rắn mà Tạ Nam đang thể hiện. Dù sao với mối tình đầu trong sáng, các cô gái thường khó mà nhẫn tâm đánh đổi bằng tiền.
Công ty nhà họ Hạng đã qua được giai đoạn khó khăn nhất. Hạng Tân Dương và Đường Lăng Lâm đã định thời gian kết hôn, quyết định sau khi kết hôn sẽ cùng ra ngoài lập chi nhánh mở rộng thị trường. Hạng Tân Dương cũng đã thể hiện rất rõ ràng rằng mình sẽ là một người chồng tốt.
Tất cả đều diễn ra như Lăng Lâm mong đợi, cô nghĩ, một người bạn gái cũ từ chi không nhận tiền bồi thường cũng chỉ là một trang sách đã được lật đi, chẳng qua cô ta chỉ muốn giữ lại một chút thể diện, sớm muộn gì cũng sẽ phai tàn trong quá khứ, rồi nó sẽ hoàn toàn không còn mối liên hệ nào với cuộc sống của anh và cô nữa.
“Anh hứa với cô ta, thế thì anh lấy cái gì ra để trả lời những nghi ngờ của em?”
“Lăng Lâm, khoản tiền này không lớn, nếu anh muốn giấu em, anh đã trả tiền mặt rồi. Anh không cho rằng minh làm việc giấu giếm rồi lại nghĩ ra lý do đề ứng phó với em.”
Không biết tự lúc nào Hạng Tân Dương đã rất bình tĩnh, dường như điều gì cũng không thể làm anh ngạc nhiên hay hiếu kỳ. Đường Lăng Lâm bỗng nghĩ, người vẫn chung chăn gối với mình đang đứng trước mặt mình lúc này quả thực ngày càng trở nên xa lạ, cô đã thất bại thảm hại rồi.
“Nếu nói như vậy, thì chẳng hóa ra em đáng cười đếnmức này sao. Chẳng nhẽ em lại phải bình tĩnh, hiền lành mà chấp nhận việc anh mang tiền đi trả cho cô ta? Anh cần rõ một điều rằng, số tiền lớn hay nhỏ đối với em không quan trọng, nhưng chắc chắn em không bao giờ chấp nhận việc chồng mình đi chăm sóc một người con gái khác, dù là quang minh chính đại, hay giấu giấu giếm giếm.”
“Anh nói rồi, tại anh lắm chuyện, giờ cô ấy đã có bạn trai, không cần anh phải chăm sóc.”
“Nói như vậy, nếu cô ta không có bạn trai, anh lại chủ động để mình ở vị trí bù đắp cho cô ta, hoàn toàn không nghĩ tới cảm nhận của riêng em, đúng không?”
“Anh chỉ là không chịu nổi khi nhìn cảnh mùa xuân tới rồi mà khu vườn nhà cô ấy vẫn để trống nên mới gọi người ta tới thu dọn. Anh nghĩ anh đã giải thích rõ, chúng ta không nói tới chuyện này nữa, có được không?”
“Thế thì giữa chúng ta có thể nói được chuyện gì? H thời tiết rất đẹp, ngày mai dường như cũng đẹp trời; công trình bên Thành Tây phải gia tăng tiến độ; bản dự án đấu thầu lần này phải sửa lại một chút…” Đường Lăng Lâm hơi nhếch mép cười vẻ mỉa mai, “Đó là những điều em và anh vẫn thường hay nói với nhau, song nó có phải là những điều hai vợ chồng thường nói với nhau không?”.
Hạng Tân Dương nhìn cô, ánh mắt phảng phất chútthương hại, nói: “Em đừng nghĩ nhiều quá, những điều anh hứa với em, anh sẽ không nuốt lời. Em có lẽ chưa ăn tối phải không, đi tắm trước đi, anh sẽ ra ngoài mua ít cháo về cho em”.
Anh cầm chìa khóa đi ra ngoài, Đường Lăng Lâm nhìn một lượt căn phòng khách sạch sẽ ngăn nắp, đây là quà tân hôn mà bố cô đã tặng cho hai vợ chồng cô, một căn chung cư cao tầng nằm giữa khu trung tâm, tất cả đều được những nhà thiết kế có tên tuổi dày công trang trí, có điều thời gian hai nguời ở đây chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Lúc này rèm cửa hơi hé mở, gió khẽ lay động tấm rèm, trên bàn trà để mấy tờ báo kinh tế và báo tuần tài chính mà Hạng Tân Dương vẫn thích đọc, trong gạt tàn có khoảng năm, sáu đầu mẩu thuốc lá, bên cạnh là một cốc trà bằng sứ còn khoảng nửa cốc bên trong, nắp cốc vẫn để sang một bên, không cần đi đến cô cũng biết đó chắc chắn là thứ trà Mao Tiêm do một nơi trong tỉnh này sản xuất.
Kết hôn chưa được bao lâu, cô phát hiện Hạng Tân Dương có thói quen thích uống trà. Bình thường cô không thích uống nhưng cũng để ý mua một vài loại trà ngon và bộ đồ pha trà về pha cho anh uống. Anh không từ chối nhưng chỉ nhấp môi thử rồi bỏ xuống, sau đó lại tiếp tục uống loại trà vẫn để b