Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?

Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?

Tác giả: Tiểu Khuê

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 134873

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/873 lượt.

ng Vũ đối với cô ngày càng ân cần, cô không muốn làm hắn thất vọng, nên tốt nhất, cô cần nói rõ ràng là vẫn hơn. Đúng giờ, cô có mặt ở nhà hàng Y, vừa mở cửa bước vào, quản lý nhà hàng đã bước đến niềm nở chào hỏi cô.
- Chào tiểu thư, xin hỏi cô có đặt bàn trước hay không ạ?
- Tên tôi là Trịnh Khả Vy, người đặt bàn là Dương Vũ. – Tháo cái kính mát xuống, Khả Vy rất nahnh luền trả lời.
- Dạ, mời cô đi lối này!
Tên quản lý sau khi xem một vài giấy tờ trên tay, rất nhanh liền dẫn cô đến một gian phòng được bố trí riêng biệt, xong đâu đấy liền rời! Còn lại một mình, Khả Vy nhanh chóng đưa tay đẩy cánh cửa qua một bên nhưng ngay lập tức lại muốn quay đầu bước ra. Như biết được hành động cô sắp làm, tên đàn ông đang ngồi trên ghế liền cợt nhả lên tiếng.
- Trịnh tiểu thư, mới đến đã vội đi.
- Tôi có hẹn với Dương Vũ, không phải hẹn với Dương đại thiếu gia!
- Như nhau cả, đã đến rồi, cũng nên uống một ly đã chứ.
- Tôi không rãnh! – Khả Vy thẳng thắn đáp.
- Vậy e rằng cô sẽ không ra ngoài được đâu – Dương Lâm khẽ nhếch mép, sau lưng cô liền xuất hiện hai tên vệ sĩ, đứng ngáng hết cả đường đi – Đừng lo, tôi chỉ muốn bàn bạc vài chuyện, Trịnh tiểu thư cứ đến đây, uống vài ly, hôm nay Dương Lâm tôi mời!
Biết khả năng mình không thể nào chống lại hai tên vệ sĩ trước mặt này, Khả Vy liền ngoan ngoãn ngồi vào chiếc ghế đối diện Dương Lâm, nhận lấy ly rượu đỏ từ hắn, luôn trong trạng thái đề phòng mà chỉ nhấp môi, không uống nhiều!
- Tôi và Dương thiếu gia anh vốn không có gì để bàn bạc!
- Có chứ! Tôi chính là muốn hợp tác cùng Trịnh gia! Nhưng khổ nỗi là luôn bị cô khước từ! Tôi muốn mua một lô đất ở phía Nam của Trịnh gia! Đương nhiên, giá tôi mua sẽ không được cao lắm, nhưng bù lại, nông trại rượu mà tôi vừa mua, sẽ để cho Trịnh gia một ba trên mười phần lợi nhuận mỗi năm! – Vừa nói, Dương Lâm vừa đưa ra một tập hồ sơ đến trước mặt cô.
- Anh là đang muốn mua nhanh chóng, nhưng hoàn trả lại từ từ sau? Anh…là đang thiếu vốn? – Khả Vy rất nhanh nắm được tình hình, nói trúng ngay tim đen của Dương Lâm, khiến mặt hắn có chút biến sắc. Khả Vy không khỏi khinh khỉnh, làm ăn, mà cái gì cũng lộ ra mặt như thế, thảo nào lại lâm vào tình thế thiếu vốn! Nhìn thấy Dương Lâm im lặng, đồng nghĩa với điều cô phán đoán là đúng, Khả Vy liền tiếp tục – Thế nên anh mới mua chuộc thư kí của tôi, bảo cô ấy chỉnh lại đơn giá, kê một cái giá trên trời, phần còn dư trót lọt vào tay anh sao?
Sáng nay, khi cô bảo thư kí chỉnh lại đơn giá, cô đã nhìn thấy được thái độ đáng nghi của thư kí. Tôi mới liên lạc với bộ phận kế toán và xác minh được họ không hề sai sót! Sai sót ấy chỉ xảy ra, khi tập hồ sơ rơi vào tay thư kí! Bởi lẽ, tất cả các hồ sơ, văn kiện muốn đưa đến cô, đều phải thông qua thư kí! Chỉ tiếc là cô lại không nghĩ đến trường hợp Dương Lâm lại âm thầm sửa đổi lịch hẹn của cô sớm một tiếng! Lẽ ra cô phải cảm thấy khả nghi ngay từ lúc thư kí gọi báo! Tên Dương Vũ là người thích là làm, chẳng thèm báo cáo gì với ai cả, lại càng không thích thông qua thư kí nói với cô!
- Trịnh tiểu thư thật biết đùa! Cô không có bằng chứng…
- Cứ xem như là tôi đùa! Nhưng vụ làm ăn này, tôi-không-làm! Dương Lâm, anh thật biết cách tính toán! Miếng đất của Trịnh gia dù có để trống, hay bán thốc bán tháo, cũng không rẻ mạt như anh nghĩ! Còn về tiền lợi nhuận… Cái nông trại từ khi vào tay anh, nó vốn chỉ có lỗ mà không lời!
- Xem ra, mềm cô không chịu, lại ưa cứng! – Dương Lâm trở mặt!
- Anh muốn làm gì?
- Làm mọi cách để ép cô bán miếng đất đó cho tôi! Hai người vào đây, ép cô ta kí tên!
Dương Lâm quát lớn, nagy lập tức, hai tên vệ sĩ ở cửa liền xông vào, nhét cây bút vào tay cô, để tập hồ sơ trước mặt, cưỡng chế cô kí tên! Vùng vẫy mãi không thóat được, Khả Vy đành liều mạng giật phắt tay ra, dùng hết sức đâm cây viết bi vào mu bàn tay một trong hai tên vị sĩ. Ngòi bút bằng kim loại, xuyên qua tay tên đàn ông một cách bất ngờ khiến hắn không kịp né, chỉ biết đau đớn rên lên một tiếng, song lại quá tức giận mà vung tay tát cô một cái , khiến cả người cô lảo đảo về phía cửa. Dù choáng váng hết cả đầu, nhưng Khả Vy vẫn cố gắng bước ra khỏi căn phòng chết tiệt ấy, cắm cúi bước đi, bên tai là tiếng Dương Lâm ra lệnh cho vệ sĩ chặn cô lại càng khiến cho cô chạy nhanh hơn, thế nhưng do không chú ý, cô liền đâm sầm người vào một bờ ngực rắn chắc, một mùi hương anm tính nhẹ nhàng xộc vào mũi.
- Khả Vy, em làm sao vậy?
- Ngôn Vũ Kha… Là anh sao? – Khả Vy như vớ được cái phao cứu sinh, liền sợ hãi mà ôm chặt hắn, miệng lẩm bẩm – Thật tốt quá!
Nhìn gương mặt Khả Vy sưng tấy, Ngôn Vũ Kha không khỏi tức giận, ném đôi mắt lạnh lùng
về những kẻ đang mở mắt to đầy ngạc nhiên trong phòng! Từ lúc cô xuất viện, hôm nào hắn cũng đến trước công ty cô, im lặng ngồi trên xe quan sát cô từ xa! Hôm nay cũng vậy, hắm âm thầm đi theo sau chiếc taxi của cô, hắn tôn trọng cô nên quyết định ở


XtGem Forum catalog