Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.
Thược nhìn chiếc bát giấy đã bị vét sạch sẽ thòm thèm, rồi vứt vào thùng rác, vỗ vỗ bụng, trả lời cực kỳ ngắn gọn: “Không nhớ nữa rồi.”
“Không nhớ nữa?” Giọng của Phương Thanh Quỳ lập tức cao hẳn lên. “Thế cậu nhớ được cái gì?”
“À…” Giả Thược cố gắng nhớ lại. “Món bò bít tết hôm qua hình như cũng rất tuyệt.”
Đáng tiếc, đã bị cái gã Chân Lãng đó ăn hết mất rồi.
Là bạn tốt với nhau bao năm nay, nhìn phản ứng của Giả Thược, Phương Thanh Quỳ dễ dàng đoán được cô nàng này vẫn chưa ăn no.
Cô chậm rãi cất bước rời đi, không lâu sau liền cầm theo một chiếc bát giấy trở về, đưa qua đưa lại trước Giả Thược. “Nào, Giả Thược ngoan, mau nhớ lại đi, người hôm qua trông thế nào?”
Miếng đậu phụ non trắng mềm, béo ngậy trong bát lập tức thu hút sự chú ý của Giả Thược. Cặp mắt cô nàng không ngừng đưa qua đưa lại theo nhịp chuyển động của chiếc bát: “Người hôm qua nói là tôi không có việc làm cũng không sao, hắn sẽ nuôi tôi.”
“Oa!” Phương Thanh Quỳ lập tức trầm trồ kêu lên: “Gặp được kẻ có tiền rồi hả?”
Trong mắt Giả Thược lúc này chỉ có dáng vẻ hấp dẫn của miếng đậu phụ non đang rung rinh theo nhịp đung đưa của chiếc bát, đờ đẫn trả lời theo bản năng: “Mỗi tháng hắn cho tớ hai trăm đồng, bảo tớ tiêu tiết kiệm một chút.”
“Phì!” Phương Thanh Quỳ không nhịn được, bật thốt: “Hai trăm á?”
“Ừ, hai trăm.” Nhân lúc Phương Thanh Quỳ ngẩn ra, Giả Thược giật ngay lấy chiếc bát, xúc một miếng thật to, vui vẻ nheo mắt lại: “Thật là thơm!”
Phương Thanh Quỳ lại trừng mắt nhìn cô nàng đang vùi đầu vào việc ăn uống kia: “Kẻ keo kiệt như thế mà cũng chịu mời cậu ăn bánh chẻo nhân tôm và cơm hấp hải sản sao? Không phải là cậu thanh toán đấy chứ?”
“Không!” Giả Thược đờ đẫn ngẩng đầu, rồi đột nhiên cười vui vẻ: “Mấy món đó đều là đồ ăn đêm của Chân Lãng, bị tớ cướp được, đêm qua hắn phải chịu đói.”
“Hửm?” Cặp mắt của Phương Thanh Quỳ bỗng sáng rực: “Hôm qua Chân Lãng phản ứng thế nào?”
“Hừ!” Giả Thược trợn tròn mắt. “Hắn biết tớ phải kiềm chế bản thân, không ngờ lại ăn bò bít tết ở chỗ mà tớ có thể nhìn thấy được, đồ tiểu nhân!”
“Sau đó thì sao?” Phương Thanh Quỳ bắt đầu hiểu ra căn nguyên sự việc: “Có phải sau đó cậu chỉ chịu quan tâm đến bò bít tết, cơm hấp hải sản, bánh chẻo nhân tôm của người ta, rồi quên luôn cả việc xem mặt không?”
Giả Thược trề môi, không chịu thừa nhận chân tướng đã bị cô bạn tốt vạch trần.
Phương Thanh Quỳ đưa tay lên day trán, không kìm được thở dài: “Cậu đúng là cái đồ đầu đất ngốc nghếch, chẳng lẽ cậu không biết Chân Lãng đã giở trò gì sao?”
“Hắn đã giở trò gì?” Giả Thược ngô nghê hỏi: “Chẳng phải chỉ là ăn bò bít tết tại nơi tớ có thể nhìn thấy, khiến cho tớ thèm, khiến tớ khó chịu thôi sao?”
“Dốt quá!” Phương Thanh Quỳ trừng mắt mắng. “Anh ta đã dùng những món ăn đó để thu hút sự chú ý của cậu, khiến cậu không còn lòng dạ nào mà xem mặt, khiến cậu không thể lấy chồng!”
Giả Thược chớp chớp hai hàng mi dài đen láy, khuôn mặt vốn bình tĩnh bắt đầu trở nên nhăn nhúm, tay cũng nắm lại, càng lúc càng chặt hơn…
Phương Thanh Quỳ cũng chẳng để ý gì đến việc đoan trang, thanh lịch nữa, nằm bò lên chiếc bàn nhỏ trước mặt: “Nể tình tớ đã nhắc nhở cậu, cậu đừng có đập cái bàn này của tớ đấy!”
“Không đập!” Giả Thược nghiến chặt răng, ánh mắt hằn học nhìn về phía bệnh viện đối diện tiệm chụp hình, nơi Chân Lãng đang làm việc: “Cậu nói xem, nếu hắn mà phải nằm viện, liệu có được giảm giá không nhỉ?”
Phương Thanh Quỳ nằm bò trên bàn, đưa tay che mặt, cố gắng giấu giếm việc mình đang cảm thấy rất tức cười: “Hay là lần sau trước khi đi xem mặt, cậu hãy ăn thật nhiều vào, như thế hắn sẽ không dụ dỗ cậu được nữa.”
Giả Thược: “…”
Khi Chân Lãng bước vào cửa lớn tiệm chụp hình Hướng Dương Vàng, thứ đầu tiên đập vào mắt anh là vô số đồ ăn nằm ngổn ngang trên chiếc bàn nhỏ xinh xắn, còn Giả Thược thì đang ngồi cạnh đó, ăn cơm rang thập cẩm, nhanh chóng xiên một viên thịt, đưa lên miệng, cắn một miếng.
Thấy anh bước vào, Giả Thược liền ngẩng đầu, dừng ngay việc ăn uống, sau đó nhảy dựng lên, hỏi bằng giọng ngọng nghịu: “Anh ến ây àm ì?”
Sắc mặt Chân Lãng không hề thay đổi, anh nhẹ nhàng phủi một hạt cơm dính trên áo: “Tìm cô có chút chuyện.”
“Ôi ải em ặt.” Vừa nhá cơm Giả Thược vừa giơ viên thịt trong tay lên khua khoắng trước mặt Chân Lãng như là vũ khí: “Ó ì í ữa ói.”
Chân Lãng khẽ cười, gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Hắn ta không thể đi với mình? Không thể dùng những món ăn ngon mà dụ dỗ mình? Vậy mình vừa cố sống cố chết nốc đồ ăn như vậy chẳng phải là phí công rồi sao?
“Anh…” Trong mắt Giả Thược bùng lên ngọn lửa giận dữ, tiếng nghiến răng ken két: “Vừa rồi tại sao anh không nói?”
Chân Lãng mỉm cười vẻ vô tội: “Không phải cô vừa bảo tôi là có gì tí nữa nói sao?”
“Ọe!” Lần này không phải vì tức giận, mà thật sự thiếu chút nữa thì cô đã nôn.
“Chà chà!” Chân Lãng khẽ lắc đầu. “Lúc trước một chiếc bánh kem bơ đã khiến cô kiên quyết không bao giờ đụng vào đồ ngọt nữa, chẳng lẽ sau n