Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Trái

Oan Trái

Tác giả: Ngọc Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.

được rằng anh ta đang gọi tên của mình, hừ, tên này cũng mặt dày quá nhỉ, có ai nhận là Cát Ưu của anh ta đâu.
Nghĩ thế, nên cô hừ lạnh bắt bẻ: “Tên của tôi là là Huyền Ngọc.”
Bên kia khẽ cười, sau đó giọng nói ngọt ngào lại vang lên. “Vậy tạm thời anh gọi em là Ưu nhi nhé,”
Tên dày như da trâu nhỉ, nhưng thôi đôi co mãi với cái tên cũng chẳng được ít lợi gì, chi bằng trực tiếp nhảy thẳng vào vấn đề luôn.
“Tôi muốn gặp mặt anh một chút…”
Chưa kịp nói xong bên kia đã mừng rỡ nhảy cẫng lên, “Được được, anh sẽ cho tài xế đến đó đón em.”
Cô ngơ ngác, anh ta biết cô ở đâu sao? Hiện tại hai cô đã không còn ở trong trường học mà đang ở trong một quán kem gần đó. Như hiểu được băn khoăn của cô, anh khẽ cười nhẹ: “Anh luôn biết mọi chuyện về em, từ rất lâu rồi.”
Nháy mắt lại cho thanh tỉnh, cô cương quyết, “Tôi muốn hẹn anh đến quán X, ở đường Y.”
Tiếng cười khẽ lại vang lên một lần nữa: “Em sợ anh bắt cóc em à, hay sợ rằng em không cản nổi sức quyến rũ của anh mà đi theo anh.”
Nghe những lời càn rỡ ấy mà Huyền Ngọc tức giận đến mức tái mặt, anh ta nói gì thế, anh ta dù sao cũng là anh ruột cùng cha với cô nha, cho dù nói đùa cũng không được huống chi cô và anh ta chưa thân đến mức nói đùa như thế.
Nghĩ vậy, Huyền Ngọc lạnh giọng đáp: “Đó không quan trọng, bởi vì tôi không thân đến mức phải tin anh, hẹn ở đó, nếu anh không đến cũng không sao.”
Con nhím con bắt đầu xù lông ra rồi, aiiii, xem ra kế hoạch tiếp cận cô không phải dễ dàng. Trận chiến này anh chưa chắc thắng, bởi vì hai anh em nhà kia không dễ dàng đánh bại như anh vẫn nghĩ cho nên theo ý anh, nên tấn công từ phía cô có vẻ chắc hơn. Vả lại, theo nguồn tin anh nhận được, cô đã đơn độc suốt quảng thời thơ ấu, suýt nữa đã bị đưa vào cô nhi viện, nên theo anh nghĩ, cô rất cần một gia đình, và hai người kia, anh nghĩ đã dungfcacsh hù dọa lẫn ép buộc mới có được cô, cho nên, hiện tại có lẽ cô đang rất cần một gia đình.






Khi Huyền Ngọc đến quán kem thì đã thấy Sơn Bản Triệt Nhất đã đứng đợi sẵn ở cửa. Cô e dè nhìn gương mặt tươi cười của anh ta.
Triệt Nhất làm như không thấy vẻ xa cách e dè của cô, Anh bước đến đón hai cô gái đến gần mình, rất lịch sự mở cửa cho hai cô đi vào bên trong.
Khi đã yên ổn ngồi xuống , Huyền Ngọc mới bắt đầu hắng giọng định lên tiếng nhưng Anh ta đã cắt ngang. ” Em không cảm thấy khát à, em và bạn của em uống gì?”
Huyền Ngọc nóng nảy định lên tiếng, nhưng Tuyết Cần đã ra hiệu cho cô, cô thấy thế mới gọi ly kem socola còn Tuyết Cần thì ly kem vani
Khi phục vụ bưng ra, Anh nhàn nhã uống cà phê, nhìn chăm chú vào cô gái mà Anh đã mong đã đợi mười mấy năm qua, trứơc kia, có lẽ Anh còn quá nhỏ Anh không dám vượt qua quyền lực của ông nhưng nay, Anh đã là người nắm giữ tất cả: Một bang phái lớn ơ Nhật Bản, một tập đoàn hùng hậu với thế lực trải dài khắp Châu u, Anh quyết định tranh thủ cho hạnh Phúc của mình. Anh sẽ không bao giờ để cho cô phải rời xa Anh lần nữa. Dù rằng trời có sập xuống, dù rằng Anh biết chuyện của hai người bọn họ trái với luân thường đạo lí, nhưng Anh bất chấp tất cả, anh nhất định phải mang hạnh phúc về cho bản thân, Anh không thể giống như người cha nhu nhược của Anh để vuột đi hạnh phúc của cả đời mình.
“Anh nói tôi là em gái của anh, có thật không?”
“Đương nhiên.”
“Nếu vậy, sao anh còn uy hiếp hai anh em họ?”
“Theo em nghĩ với cá tính của bọn họ, sẽ bỏ qua cho anh sao?”
Huyền Ngọc trầm ngâm suy nghĩ, thực ra cá tính của hai anh cô cô hiểu rõ hơn ai hết. Với cô ,các anh luôn yêu thương chiù chuộng nhưng với bất cứ người bên ngoài nào có dã tâm tính toán gì đó bới cô thì anh sẽ không bao giờ nương tay.
Tháng trước có một người phụ nữ tự xưng là chị ruột của cô, muốn đến nhà đưa cô đi, nghe nói thế lực của cô ta cũng khá lớn không phải thuộc dạng tầm thường thế nhưng lại biến mất không chút dấu vết nào.
Sau này nghe Huyền Tú kể lại rằng người phụ nữ đó biết bí mật rằng cô mới là người được gia gia trao quyền thừa kế muốn đến kiếm chác, lại không nhìn đến đã đụng chạm đến ai.
Dứt khỏi dòng suy tưởng cô nhìn người đàn ông thong dong trước mặt của mình:
“Nếu tôi thực sự là em gái anh, vậy anh định đối phó với hai anh tôi như thế nào? Vả lại lí do gì tôi phải tin anh chứ?”
Người đàn ông trầm ngâm nhìn cô với vẻ thú vị: “Em tin hay không cũng sao, dù sao dòng máu đang chảy trong người em không thể nào chối bỏ được em là của Sơn Bản, là người của nhà Sơn Bản, còn với hai anh em họ tốt nhất nên buông tay sớm nếu không người thiệt thòi chỉ có hai người bọn họ mà thôi.”
Huyền Ngọc thoáng rùng mình khí thế mà người đàn ông trước mắt này mang đến cho cô sự sợ hãi, cô có thể cảm nhận được Anh ta là một người rất nguy hiểm, nhưng dù sao cô vẫn là cô, dù lo sợ nhưng quyết tâm ủa vô vẫn không hề lung lay:
“Nếu anh dám chạm đến họ dù chỉ một mảy may, tôi nhất quyết sẽ không buông tha cho anh.”
Nụ cười trên môi của Triệt Nhất đầy vẻ giễu cợt nhưng sâu trong đôi mắt của anh là sự lạnh