Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ốc Sên Chạy

Ốc Sên Chạy

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.

được huấn luyện… à không, giáo dục chúng. Mang thai chín tháng mười ngày, em thật vất vả, việc dạy con cứ giao cả cho anh”. Nói xong anh hôn Vệ Nam rồi bế cô về phòng bệnh, sau đó đến phòng trẻ sơ sinh chơi với hai con.
Vệ Nam nghĩ bụng, phản ừng của Lục Trạch Văn và Lục Trạch Huyên lúc nãy, chắc hẳn là kết quả nhìn chăm chú với ánh mắt dịu dàng của người cha “Hoàn mỹ nhất” trong suốt mấy ngày hôm nay.
Kỳ Quyên ngồi cạnh giường bệnh, vừa gọt táo vừa than thở: “Tao thấy con mày mới nhỏ thế mà đã bướng bỉnh rồi, hai tên quỷ sứ, chắc sẽ đau đầu lắm đấy”.
Vệ Nam cười và nói: “Không sao, Lục Song sẽ xử lý chúng”.
Kỳ Quyên ngớ người vỗ vai Vệ Nam, nghiêm giọng nói: “Mày tin người cha như anh ta, cộng thêm ông cha nuôi Chu Phóng có thể giáo dục… những đứa trẻ ưu tú sao?”
Vệ Nam nhăn nhó: “Không sao, dù là hai tên quỷ sứ thì tao cũng nhận:. Cô ngừng một lát, khẽ nói: “Dù có biến dị thế nào thì chúng cũng di truyền một phần… ngây thơ, trong sáng của tao mà”.
Kỳ Quyên gật đầu: “Vì vậy, nhìn hai đứa trẻ có thể thấy được Lục Song tuyệt đối là…”
Bỗng nhiên Lục Song đẩy cửa bước vào, mỉm cười với Kỳ Quyên và nói: “Kỳ Quyên, em đang đánh giá anh à?”
Kỳ Quyên nhìn Vệ Nam một cái rồi quay đầu mỉm cười rạng rỡ: “Vâng ạ, bỗng nhiên em thấy anh là người cha hoàn mỹ nhất trên thế giới này”.
Lục Song mỉm cười rồi nói với Vệ Nam: “Hình như con rất đói, phải mời em ra tay thôi”.
Vệ Nam nói: “Anh cho các con ăn sữa đi”.
“Bắc sĩ nói sữa mẹ rất tốt cho sự phát triển của trẻ”.
Vệ Nam im lặng một lúc rất lâu rồi mới bi thảm nhìn bầu trời ở phía xa: “Vâng”
Không biết hai đứa trẻ ăn uống thế nào, Vệ Nam bắt đầu nhẩm tính trong bụng, chi bằng sau khi ra viện tìm một vú em thật khỏe mạnh.
PHẦN KẾT
Lại một mùa hè nắng chát, thời tiết oi bức, khó chịu.
Hôm nay Lục Song phải làm thêm đến sáu giờ. Vệ Nam đi làm về liền ra chợ mua thức ăn. Lúc đi ngang qua quảng trường, thấy hàng người xếp hàng dưới mái che nắng. Các bạn trẻ cầm trong tay các loại áp phích và CD, khuôn mặt rạng rỡ.
Trên tấm biển to bên cạnh là ảnh của các thành viên ban nhạc Just, phía dưới có để chữ: “Kỷ niệm ba năm thành lập ban nhạc Jusst, bán CD có chữ ký”.
Album này Vệ Nam đã nghe nói qua, tên là Jusst for you, nghe nói sau khi xuất hiện trên thị trường đã nổi tiếng khắp bốn phương, liên tiếp mấy tuần đứng đầu danh sách các album bán chạy nhất. Không ngờ địa điểm biểu diễn cuối cùng trong đợt này lại là thành phố này.
Nhìn từ xa, Vệ Nam thấy năm chàng trai ngồi cạnh nhau dưới mái che nắng. Năm chàng trai cùng tuổi, thành lập ba năm, không còn vẻ trẻ con lúc ban đầu mà đã có sức hút của những người trưởng thành. Người ngồi cuối cùng là tay trống, vẫn là đôi mắt vô cùng quen thuộc. Nhưng vẻ lạnh lùng vốn có dường như đã bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt làm nhạt dần, khi mỉm cười với các fan, ánh mặt hiện lên sự dịu dàng, thân thiện.
Sau khi nhân được CD có chữ ký, các fan vui vẻ rời đi. Dần dần hàng người ngày càng ngắn lại. Bỗng nhiên trời đổ cơn mưa, hạt mưa tí tách rơi xuống những tờ áp phích. Chúng bắt đầu bay đi theo gió. Các thành viên trong ban nhạc nhanh chóng ký nốt CD, đúng vào lúc mấy người định rời đi thì một cô gái chạy tới.
Cô gái ấy cầm ô, không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ thấy cô ấy rất cao, tóc chấm vai, làn da ngăm ngăm đen. Cô ấy dắt theo một cô bé rất đáng yêu, khoảng 5 tuổi, tết hai bím tóc xinh xắn, mỗi bên được buộc bằng một sợi dây hình quả dâu tây ngộ nghĩnh, đôi mắt tròn xoe tò mò ngắm nhìn xung quanh, khi nhìn về phía Vệ Nam, cô bé mỉm cười, vẫy vẫy chiếc kẹo bông trên tay.
Cô gái tóc ngắn chậm rãi bước tới trước mặt chàng trai ngồi cuối, dừng chân và nói: “Tôi đến mua CD”.
Chàng trai ngây người, một lúc sau mới khẽ nói: “Mua mấy chiếc?”
Cô gái nói: “Ba chiếc”
“Ký cái gì”
“Chiếc đầu tiên viết, tặng Tô Mẫn Mẫn, chúc cô ấy sống thêm vài năm”.
Người ấy chần chừ một lúc rồi ngẩng mặt lên, nhìn cô gái ấy rồi lại cúi xuống viết.
Cô gái nói tiếp: “Chiếc thức hai viết, tặng Tô Mẫn Mẫn, chúc sinh nhật vui vẻ”.
Người đó cúi đầu viết chữ trên CD, dường như tất cả không liên quan gì đến anh ta.
Cô gái nhận lấy hai chiếc CD, khẽ mỉm cười rồi nói: “Chiếc thứ ba anh thích viết gì thì viết”.
Anh ta im lặng một lúc, vung bút ký mấy chữ vào đĩa CD rồi đưa CD cho cô ấy. Sau khi nhìn dòng chữ trên đó, đường như cô gái hơi ngạc nhiên, sau đó mỉm cười, dắt tay cô bé đến trước bàn và nói: “Ngoan, nói cảm ơn đi”.
Cô bé ngoan ngoãn gật đầu và nói: “Cảm ơn chú”.
Người ấy xoa đầu cô bé, khẽ hỏi: “Cháu tên là gì?”
Cô bé ngẩng đầu lên, mỉm cười rạng rỡ: “Mẫn Chi, cháu tên là Hứa Mẫn Chi”.
Người đó mỉm cười và nói: “Cái tên hay lắm”.
Mưa càng lúc càng to, Vệ Nam khẽ cười rồi quay người bước đi.
Chỉ mới vài năm mà thành phố đã thay đổi đến chóng mặt, có những người trở nên gắn bó hơn, có những người nhạt nhoà dần khỏi thế giới của mình. Có người trân trọng giữ bên mình, có người chôn sâu trong tim, thỉnh thoảng uống cốc trà chiều, nhớ lại những chuyện đã qua, có thể mỉ