Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ốc Sên Chạy

Ốc Sên Chạy

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342056

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2056 lượt.

bằng sẽ đến đó làm việc chính thức. Chắc không có nhiều thời gian gặp nhau rồi”.
Vệ Nam khẽ cười: “Làm luật sư rồi tháng lương đầu tiên phải mời tao ăn cơm đấy nhé, biết chưa? Tao sẽ đến khách sạn ăn hết nửa tháng lương của mày”.
Kỳ quyên cười: “Dĩ nhiên rồi, chỉ cần mày ăn được hết thì vô tư”, ngừng một lát rồi nói tiếp: “Tao nghe nói kỳ thi tổng hợp của trường Y chúng mày rất dã man. Mày cố gắng bám trụ nhé”.
“Yên tâm, có nhiều người cùng chết lắm, sợ gì”.
Cuối cùng kỳ nghỉ cũng kết thúc, mùa hè nóng nực vẫn tiếp diễn.
Miền Nam không có bốn mùa rõ rệt, dường như chỉ có hai mùa, mùa hè nóng nực và mùa đông giá lạnh. Mùa hè nắng nóng như thiêu như đốt chiếm nhiều hơn, vì vậy dường như mùa hè này rất dài. Dài đến nỗi rất lâu sau đó, mỗi khi nhớ lại, nó là một phần dài nhất trong hồi ức của Vệ Nam.
Mùa hè năm ấy có quá nhiều quá nhiều thứ đè nặng lên vai họ. Những tháng ngày thuần khiết ấy, giống như nốt nhạc phá cách trong bản nhạc, đánh dấu chấm hết không hoàn hảo cho đoạn cao trào.
Tốt nghiệp, thất tình, bạn bè xa cách.
Nhập học, thi cử, bước chân vào đời.
Cuộc sống là một vòng luẩn quẩn, có người bước ra, có người đi vào. Một câu chuyện kết thúc, một câu chuyện mới bắt đầu.
Mãi mãi phức tạp và náo nhiệt như vậy.
Nhưng không vì sự ra đi của một người nào đó mà ngừng chuyển động.
Huống chi, người ra đi ấy lại là người mà tất cả đều khinh thường.






Đêm Tối Trước Bình Minh
Sau khi nhập học, cuộc sống bắt đầu bận rộn hẳn lên.
Bữa trưa, các bạn cùng phòng ngồi túm tụm ăn cơm. Bỗng nhiên Vệ Nam hỏi: “Theo chúng mày quãng thời gian tươi đẹp nhất của đời người là lúc nào?”
“Lúc gắn bó với người khác”. Trả lời nhạt nhẽo.
“Lúc tụ tập với bạn bè… .” Trả lời không thoải mái.
Kỳ thi tổng hợp chín môn giống như lưỡi dao nhuốm đầy máu treo lơ lửng trên đầu, ngày nào máu tươi cũng chảy xuống mặt để nhắc nhở bạn rằng nó đang trong tư thế sẵn sàng chờ bạn. Dù trước đây có lười như lợn, chạy chậm như ốc sên thì bây giờ bắt buộc phải chăm chỉ như trâu và chạy nhanh như hổ, như sói.
Những người ở ngành khác không biết được sự khủng khiếp của kỳ thi tổng hợp. Dù có nghe nói đến thì cũng chẳng tin.
“Có cần phải khoa trương đến mức ấy không?”
“Ai mà chẳng phải thi, làm gì mà bốc phét ghê thế”.
“Đại học còn thi qua nữa là, có gì mà phải sợ”.
Thực ra, ở trường đại học T, chỉ cần bạn hỏi bất kỳ một sinh viên Y khoa nào thì sẽ biết ngay. Có khoảng 90% sinh viên nói rằng: “Tôi thà thi đại học năm lần còn hơn thi một lần tổng hợp. So với kỳ thi tổng hợp, thi đại học chỉ là con muỗi”.
Khoảng 5% sinh viên sẽ nói với bạn rằng: “Cũng bình thường, vì quá thích ngành Y nên dù khổ sở vẫn thấy vui vẻ”.
5% sinh viên còn lại sẽ không thèm quan tâm đến bạn vì họ đã nhét bông tai để tránh bị làm phiền. Họ cầm trên tay cuốn sách nặng như gạch và chuyên tâm đọc sách.
Khi các giảng đường của khoa khác vắng vẻ không một bóng người thì giảng đường khoa Y chật kín người, đâu đâu cũng thấy sinh viên cắm đầu vào quyển sách. Trông rất hoành tráng.
Thông thường kỳ thi tổng hợp chín môn của đại học Y bao gồm chín khoa “Nội khoa”, “Ngoại khoa”, “Phụ sản”, “Nhi khoa”, “Nhãn khoa”, “Tai mũi họng”, “Bệnh về da”, “Bệnh về thần kinh”, “Bệnh về tinh thần”. Thi trong vòng nửa tháng, hơn nữa rất nhiều môn sách dày như từ điển, nghe mà thấy choáng váng.
Nội dung phải ghi nhớ rất nhiều, phạm vi rộng khiến người chưa biết đau lòng, người nghe thấy rơi lệ. Kỳ thi này là kỳ thi khó qua nhất của sinh viên ngành Y, kỳ thi đầy máu và nước mắt.
Mới vào học, mặc dù lịch học dày đặc nhưng vẫn chưa phải là kỳ thi căng thẳng nhất. Tuy vậy các sinh viên năm thứ tư ngành Y đã bắt đầu bước vào giai đoạn chuẩn bị. Vệ Nam cũng chúi đầu trong phòng tự học, ngồi từ tám giờ sáng đến mười hai giờ đêm, có lúc cơm cũng không buồn ăn, vừa đặt mông xuống là ngồi hết ngày.
Sau khi về ký túc, Vệ Nam dành ra ba mươi phút để online và check mail với tâm trạng háo hức mong chờ.
Vẫn không có tin tức gì của Tiêu Tinh và Kỳ Quyên.
Vệ Nam mở nick của Tiêu Tinh, status vẫn vậy, không thay đổi, dường như chủ nhân của nó đã biến mất khỏi thế giới này.
Vệ Nam cảm thấy hụt hẫng, cô nhắn tin: “Tiêu Tinh, mày đến Mỹ chưa, môi trường học tập mới thế nào, đã quen chưa? Ở bên ấy một mình nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Sức khỏe của mày không tốt, dễ bị cúm, nhớ chuẩn bị thuốc sẵn, phòng khi nhức đầu khó chịu không có ai chăm sóc. Mày lại hay sốt, sốt cao quá thì làm thế nào… “
Đánh đến đấy Vệ Nam thấy mình quá sướt mướt, sướt mướt đến nỗi cảm thấy sống mũi cay cay nên xóa hết đi.
Vệ Nam viết lại từ đầu, “Con ranh kia mau mau liên lạc với tao để tao biết mày vẫn còn sống”.
Sau đó Vệ Nam nhắn tin cho Kỳ Quyên: “Tiểu Quyên, công việc của mày thế nào rồi? Bận quá không có thời gian online cơ à? Hay là mày sợ tao ăn hết tháng lương của mày?”
Tiêu Tinh đi du học đã được một tháng, bặt vô âm tín.
Kỳ Quyên đến văn phòng luật Thời Đại cũng