Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.
Ngày Cá Tháng Tư Đáng Nhớ
Chuyên ngành y học lâm sàng của Vệ Nam kéo dài năm năm. Còn một năm nữa mới lấy được bằng tốt nghiệp. Thi xong kỳ thi tổng hợp cũng coi như là tốt nghiệp một nửa rồi. Sắp phải xa các bạn học cùng nhau trong suốt bốn năm, mọi người đều đến bệnh viện nhà trường phân công thực tập, sau này sẽ không có nhiều cơ hội gặp mặt nhau như trước nữa. Cán bộ lớp quyết định tổ chức một cuộc du lịch trước khi chính thức tốt nghiệp.
Vệ Nam sinh ra và lớn lên ở miền nam, từ nhỏ đến lớn ngắm biển không biết bao nhiều lần, vì vậy không còn hứng thú với cảnh biển và bãi cát. Hồi học cấp hai, vì bài thơ rất hay viết về biển mà cuối tuần Vệ Nam lôi Tiêu Tinh và Kỳ Quyên đi ngắm biển. Kết quả là ra biển chẳng thấy những cảnh tượng đẹp đẽ như trong sách viết đâu, chỉ thấy nước bẩn, cát đen, một chiếc thuyền kéo tấm lưới lớn vớt vỏ lon.
Lần ngắm biển ấy để lại ám ảnh tâm lý rất lớn trong lòng Vệ Nam. Từ đó về sau, cứ nhìn thấy nước biển là Vệ Nam lại thấy chóng mặt.
Có một số thứ nên giữ trong tưởng tượng mơ hồ thì tốt hơn.
Thành phố này rất biết nói dối, tình yêu chỉ là chiếc tủ kính đắt tiền.
Hào nhoáng, sang trọng, trung bày những ảo tưởng ngọt ngào.
Ai tưởng thật người ấy sẽ mắc lừa… ..
Bài hát của A Tang đã nói: “Tình yêu chỉ là ảo tưởng ngọt ngào, ai tưởng thật người ấy sẽ mắc lừa”.
Tiếc rằng có nhiều lúc miệng nói không tin nhưng trong lòng vẫn không thể kiềm chế được và vẫn tin.
Trong quãng thời gian yêu nhau trước đây, Vệ Nam thấy mình đã tin vào tình yêu một cách ngu ngốc, toàn tâm toàn ý với tình yêu ấy. Không giống với những người coi tình yêu là một lần trải nghiệm, không giống với những người khi chia tay cảm thấy rất nhẹ nhàng, bình thường. Vệ Nam luôn nghĩ rằng mình thật ngây thơ và nực cười. Sợi chỉ buộc vào tim ấy thỉnh thoảng lại xiết lại thật chặt. Tuy nó rất mảnh, mảnh đến nỗi bình thường không thể cảm nhận được, nhưng mỗi lần xiết chặt lại khiến người ta thấy nhói đau và ngạt thở.
Sợi chỉ mảnh ấy lúc nào cũng nhắc nhở Vệ Nam luôn nhớ rằng trước đây mình yếu đuối thế nào. Yếu đuối vì không thể vứt bỏ tất cả để theo đuổi tình yêu, yếu đuối vì suy nghĩ quá nhiều, do dự không dám quyết định, yếu đuối vì rất yêu người ấy nhưng lại không dám bước chân vào thế giới ấy, yếu đuối vì dù đã chia tay nhưng lúc nào cũng nhớ đến người ấy… Thực ra quy cho cùng, những lý do ấy chẳng qua chỉ vì suy nghĩ quá nhiều, không có dũng khí mà thôi.
Hình ảnh Hứa Chi Hằng mỉm cười quay người bước đi trở thành bức tranh tươi sáng trong ký ức của Vệ Nam. Đánh dấu kết thúc bi thảm của quãng thời gian ấy.
Đau đớn, tuyệt vọng, đơn giản nhưng không cam lòng.
Thành phố này rất biết ngụy trang, tình yêu giống như chiếc đèn chùm.
Người nào rời đi quên không tắt điện, để giấc mộng vẫn mãi huy hoàng…
Vệ Nam say sưa hát, vừa hát vừa nghĩ lung tung, bỗng nhiên xe dừng đột ngột.
Do quán tính, Vệ Nam ngửa ra sau rồi lại lao về phía Nguyên Nguyên, Nguyên Nguyên chưa kịp phản ứng, bị Vệ Nam lao đến nên ngã phịch xuống đất. Đúng lúc ấy Vệ Nam đang há miệng hát, vì vậy khi ngã xuống chiếc micro cũng chui luôn vào miệng. Tư thế nằm bò ra đất gặm micro trông thật buồn cười.
Mọi người trong xe cười lăn cười bò, có người còn lấy máy ảnh ra chụp, ghi lại thời khắc lịch sử vĩ đại này.
Vệ Nam lấy tay che miệng, nghiến răng nghiến lợi đứng dậy.
“Hahaha, Vệ Nam, cậu đáng yêu thật đấy. Sao lần nào cậu cũng đen đủi như vậy?”
“Vệ Nam, cậu xui xẻo đến thế là cùng”.
“Vệ Nam cậu còn nhớ không? Năm thứ nhất cậu vừa đi xe đạp vừa hát, hát bài Lối rẽđúng không nhỉ? Bọn mình đi cùng cậu, không thấy cậu hát nữa, quay lại nhìn thì thấy cậu phi thẳng xuống hồ. Hahaha, khó khăn lắm mới vớt cậu lên được. Khi lên bờ người cậu dính đầy bèo”.
“Haha, còn nữa, lần ấy ở trong nhà ăn, Vệ Nam tranh luận với mọi người, vì bất đồng quan điểm nên cô ấy trợn mắt, đập bàn đứng lên. Kết quả là gặp đúng cái bàn lởm, vừa đập một cái đã sập. Cuối cùng bị người trong hội sinh viên phạt năm mươi tệ… .”
“Còn nữa, năm thứ nhất, Vệ Nam tham dự cuộc thi hùng biện, chờ suốt buổi tối mà không thấy đến lượt mình. Vệ Nam đáng thương chạy đến hỏi bên tổ chức, người ta cười và nói không có số 96, em là số 69, em cầm ngược rồi, số 69 qua rồi, lúc nãy gọi mấy lượt em làm gì mà không lên?….”
Những chuyện buồn cười ấy qua đi rất lâu rồi, bây giờ các bạn nhắc đến Vệ Nam mới dần dần nhớ lại. Cô thở dài não ruột: Thì ra mình đã từng đen đủi như vậy. Nói cách khác ông trời thật thương mình.
Một chuyện buồn cười mà Vệ Nam nhớ nhất là chuyện có liên quan đến Hứa Chi Hằng.
Hồi ấy Vệ Nam mới học năm thứ nhất, vì trường quá rộng, giảng đường và ký túc cách nhau rất xa nên những sinh viên mới nhập học đều đi mua xe đạp dưới sự chỉ dẫn của các anh chị khóa trên.
Ở cổng trường có rất nhiều vạch ngang, gọi là “gờ giảm tốc”. Kỳ Quyên đi xe rất giỏi nên nhanh chóng len qua khe hở bên cạnh. Vệ Nam và Tiêu Tinh mới biết đi xe, nghiến răng đi qua gờ giảm tốc. Xe vừa nảy lên Tiêu Tinh liền nhảy xuống xe