Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ốc Sên Chạy

Ốc Sên Chạy

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.

hôi thối tỏa ra từ miệng mày”, “Mày sống phí cơm phí gạo, chết phí đất chôn”, “Mày sinh ra là để đối đầu với xã hội”, “Mày là loại phản quốc”… .
Hồi học cấp ba, cô ấy đã dùng những lời nói này để chửi cô bạn bắt nạt Tiêu Tinh.
Vệ Nam cười, sợ cô ấy tiếp tục chửi Hứa Chi Hằng nên vội vàng chuyển chủ đề nói chuyện: “Không sao, cả đời chỉ có một lần đi du lịch trước khi tốt nghiệp thôi. Nếu để lỡ thì không có lần thứ hai đâu”.
Kỷ Quyên cười nhạt: “Có người cả đời chỉ có một lần, để lỡ thì không có người thứ hai, có phải ý của mày là thế không? Mày là lớp phó văn nghệ, chuyến đi này do cán bộ lớp tổ chức, lẽ nào mày không biết bọn khoa văn cũng đi chuyến này? Lẽ nào mày không biết sẽ gặp Hứa Chi Hằng và Tô Mẫn Mẫn?” Nói xong, Kỳ Quyên vành tai Vệ Nam ra và nói: “Mày – đừng – làm – bộ – với – tao – nữa”.
Vệ Nam lặng lẽ nhìn về hướng Hứa Chi Hằng, mỉm cười.
Im lặng một lúc rất lâu, Vệ Nam nhẹ nhàng nói: “Kỳ Quyên, mày đúng là con giun đũa trong bụng tao, cắn đau đến nỗi ruột tao sắp thủng rồi”.
“Đừng nói kinh khủng như thế mà”.
“Thôi, tao đỡ hơn rồi, vào trong ăn thứ gì đó đi, nôn xong thấy đói thật”.
Kỳ Quyên lườm Vệ Nam một cái rồi vênh mặt đi trước, Vệ Nam mỉm cười theo sau.
Thực ra Kỳ Quyên nói rất đúng, dĩ nhiên là Vệ Nam biết sẽ gặp họ ở đây.
Nhưng biết rồi thì sao chứ?
Đã nói biết bao nhiêu lần không muốn đi Hải Nam, muốn đi leo núi, đi leo núi.
Thậm chí đã dùng hết những tính từ đẹp đã học từ nhỏ đến lớn, nói đến rách cả miệng nào là ngọn núi bên cạnh đẹp thế nào, hùng vĩ tráng lệ thế nào, cảm giác hãnh diện thế nào khi được đứng trên đỉnh núi ngắm nhìn đất trời bao la, trong lúc leo núi còn có thể thắt chặt tình cảm bạn bè, có thể giúp các bạn “độc thân” có cơ hội nắm tay nhau lên núi… .Vệ Nam nói rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn quyết định bỏ phiếu. Một phiếu đáng thương của Vệ Nam trở thành đề tài nóng hổi cho các bạn cười nhạo.
Vốn dĩ Vệ Nam không muốn tham gia chuyến đi này cũng chính là vì sợ gặp họ. Đối với Vệ Nam, tất cả những chuyện có liên quan đến Hứa Chi Hằng đều giống như xát muối vào vết thương, khó khăn lắm mới quên được một chút. Mỗi lần gặp họ, những kí ức khó quên lại trỗi dậy trong lòng, không ngừng dày vò, cấu xé tâm can.
Nhưng bạn bè học cùng nhau suốt bốn năm, tình nghĩa sâu đậm, cả lớp cùng đi nếu một mình mình không đi thì không biết phải nói thế nào. Nếu làm như vậy thì thấy mình thật nhỏ mọn.
Vệ Nam thở dài bất lực.
Hứa Chi Hằng ơi Hứa Chi Hằng, vì sao anh không biến mất khỏi cuộc sống của tôi?
Truyền thuyết kể rằng, kiếp trước ngoái đầu nhìn năm trăm lần kiếp này mới được đi ngang qua mặt nhau. Không biết kiếp trước Vệ Nam tôi đã ngoái cổ nhìn anh bao nhiêu lần mà đi đến đâu cũng gặp anh.
Sao không ngoái gãy cổ đi cho rồi?






Bạn Thân Của Lục Song
Đến Hải Nam cũng là lúc trời tối. Đoàn du lịch tổ chức cho mọi người ăn uống, nhận phòng trong nhà nghỉ để mọi người nghỉ ngơi, nạp năng lượng, sáng sớm mai ngắm mặt trời mọc. Vệ Nam nói với Nguyên Nguyên chuyện ở cùng Kỳ Quyên. Nguyên Nguyên không nghĩ ngợi gì mà đồng ý luôn. Ăn cơm xong, ba người vác hành lý về phòng.
Khi con gái tụ tập với nhau buôn dưa lê, nói chuyện về quần áo, mỹ phẩm, đủ chuyện trên trời dưới biến. Dĩ nhiên còn cả chuyện ăn uống, nói chuyện về bạn trai cũng rất thú vị. Với những người như Vệ Nam, không thể thiếu một phần quan trọng, đó là tiểu thuyết.
Là người có kinh nghiệm lâu lăm trong lĩnh vực “nghiền” tiểu thuyết nên bây giờ yêu cầu về tiểu thuyết hay của Vệ Nam cũng cao hơn, không thèm để ý đến những tiểu thuyết bình thường, chỉ chờ đọc tiểu thuyết của tay tác giả Chu Phóng xấu xa. Kết quả người này bỏ chạy không thấy tăm hơi khiến Vệ Nam rơi vào trạng thái chờ đợi mỏi mòn, suốt ngày đốt hương muỗi, diệt được rất nhiều muỗi nhưng vẫn không thấy Chu đại thần đăng bài mới. Tiểu thuyết Vụ án hoa tường vi vẫn dừng lại ở câu quan trọng nhất – “Hung thủ chính là… … “
Ta ngày nhớ đêm mong kết cục của Vụ án hoa tường vi. Chu Phóng ơi là Chu Phóng, ngươi chết giẫm ở đâu rồi hả. Cứ nghĩ đến chuyện này là Vệ Nam lại muốn khóc.
Đi du lịch xa vẫn không quên mang laptop, chỉ có những người con gái mạnh mẽ, dũng cảm như Kỳ Quyên mới không sợ bị cướp giật.
Nhờ vậy mà Vệ Nam và Nguyên Nguyên cũng được ké phần. Buổi tối nhàm chán không có việc gì làm có cái máy tính bầu bạn, ba người cùng xem phim, cảm giác đó thật thoải mái. Nhớ lại hồi học đại học, cứ đến cuối tuần là mấy đứa con gại lại túm tụm với nhau xem phim kinh dị, với tiêu chí: “Phát triển xem phim, tăng cường thể chất của người dân, bồi dưỡng lòng dũng cảm”.
Khoảng thời gian nhàn rỗi không có bài tập cũng không phải thi cử, lũ con gái ở mấy phòng liền lại tụ tập xem phim kinh dị. Kết quả xem được nửa tập tất cả đều chạy hết, chỉ có một mình Nguyên Nguyên chăm chú xem từ đầu đến cuối. Kỳ Quyên rất thích xem phim kinh dị. Phim trong ổ cứng chủ yếu là phim ma. Ba người chọn một bộ phim khá nổi tiếng gần đầy, kể về hai