Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342019
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.
c Song cười gian tà: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn mọc mụn trứng cá?”
Lục Song mỉm cười: “Đâu có, em có làn da trắng mịn có thể đi quảng cáo sữa tắm trắng da”.
“Vậy cậu lừa cô ấy làm gì?”
Lục Song nghiêm túc nói: “Vì em xấu hổ”. Nói xong bổ sung thêm, “Em không bạo dạn như anh, tùy tiện khỏa thân… trước mặt người mình yêu”.
Chu Phóng như bị sặc, ho một lúc rất lâu, “Cậu… xấu hổ… thật à?”
Lục Song cúi đầu, khẽ cười: “Không thể mặc quần sịp đi bơi đúng không? Anh không xấu hổ nhưng em xấu hổ”.
Chu Phóng không còn gì để nói, “Thôi được. Tôi xấu hổ. Tôi sợ thân hình hoàn hảo của mình khiến người khác phải đố kỵ”.
Lục Song nghiêm túc gật đầu, “Thực ra, em cũng vậy”.
Sóng Gió Trên Biển
Lục Song chạy đi đưa máy ảnh cho Vệ Nam, Chu Phóng đứng một mình không biết làm gì liền rút điện thoại gọi điện thoại quốc tế cho em yêu. Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, Chu Phóng đã nói: “Em yêu à, anh nhớ em quá đi mất”.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi lạnh lùng nói: “Anh không để ý đến thời gian à? Bên em là năm giờ sáng”.
“… Anh xin lỗi”. Chu Phóng nhếch mép, “Thực sự anh nhớ em quá, đừng nói là thời gian, ngay cả bản thân mình anh cũng quên mất rồi”.
Đầu dây bên kia giọng điệu lạnh lùng, nghe thấy vậy bỗng dịu dàng hẳn lên, khẽ nói: “Thế à, em cũng nhớ anh. Mặc dù anh vừa bay sang thăm em”.
Bây giờ nghĩ lại, lúc hai người mới quen nhau có nhiều điều thú vị.
Trong một buổi diễn đàn về văn học, có người thấy phong cách “văn suy luận” chướng mắt nên vơ đũa cả nắm, chửi Chu Phóng, Lục Song không ra gì, hơn nữa lại còn bới móc rất nhiều sai sót để chỉ trích họ. Có một người trên áo đề tên là “Phương Văn” đứng lên phản bác lại, dùng lời lẽ dí dỏm, hài hước chọc lại người kia khiến những người xung quanh vui đến nỗi đập bàn suốt cả buổi tối. Vì Lục Song là một trong những nhân vật chính của vụ việc này nên phải giữ im lặng dưới lệnh của biên tập viên. Anh lén đổi tên nick thành “Hựu Hựu”, cùng Phương Văn liên kết đấu lại nhóm người kia.
Trong trận chiến ấy, Hựu Hựu và Phương Văn kề vai sát cánh bên nhau, Lục Song thấy Phương Văn rất thú vị, có rất nhiều quan điểm giống mình, thực sự rất hợp với mình. Thế nên anh quyết định dùng tài năng máy tính siêu việt của mình, tra được IP của anh ta rồi xâm nhập vào máy tính của anh ta, còn để lại một file txt tên là “Hựu Hựu ghé thăm, xin hãy add QQ XXXX”.
Sáng hôm sau khi mở máy tính, Chu Phóng ngạc nhiên đến nỗi mắt sắp lồi ra ngoài, một lúc sau mới nhếch mép mỉm cười – “Rất có cá tính, xâm nhập được vào máy tính của mình, cách ghé thăm này rất hợp ý mình”.
Thế là hai người trở thành bạn bè thân thiết, thường xuyên online chát chít.
Nguồn gốc của hình thức tách chữ cũng là… ..từ người mình yêu. (Phóng (放) tách thành Phương (方) Văn (文))
Nghĩ đến đấy Lục Song bật cười, quay đầu sang nhìn Chu Phóng, bắt chước giọng điệu của anh ta: “Duyên phận ơi duyên phận, mi quả là kỳ diệu… .”
Nói xong, Lục Song để mặc cho Chu Phóng ngồi cười, quay người đi thuê hai chiếc ghế nằm và hai cái dù che nắng, đưa cho Chu Phóng một cái, sau đó ngồi cạnh, qua kính viễn vọng ngắm khung cảnh xung quanh.
Bỗng nhiên Chu Phóng quay sang hỏi: “Chẳng phải cậu nói đi chụp ảnh cho cô ấy sao?”
“Đưa máy ảnh cho cô ấy rồi”. Lục Song thở dai, “Em tin rằng cô ấy thích Kỳ Quyên và Nguyên Nguyên chụp ảnh cho cô ấy hơn. Để chị em họ chơi với nhau, em không muốn làm phiền”.
Chu Phóng thốt lên: “Cậu thật biết chiều chuộng bạn gái”.
Lúc Song nhếch mép mỉm cười: “Cũng thường thôi”.
Ánh chiều tà còn sót lại lấp lánh trên mặt biển, phát ra ánh sáng vàng óng, nhìn từ xa mặt biển và bầu trời như hòa vào làm một, sóng biển dạt dào.
Màn đêm dần buông xuống, những người tắm dưới biển lần lượt lên bờ, bên ngoài phòng tắm công cộng bên cạnh, những người đang chơi vui vẻ vừa xếp hàng vừa nói về cảnh đẹp của biển. Đoàn du lịch bắt đầu tập trung hành khách lên xe.
Vệ Nam là con vịt trên cạn, không xuống bơi, một mình ngồi trên bờ đắp lâu đài cát. Nhìn từ xa có thể thấy cô ấy đắp được một lâu đài cát tý hon trông rất đẹp, phía trên cắm một lá cờ lấy được từ một cậu bạn nhỏ để bày tỏ tấm lòng yêu nước nồng nàn.
Chu Phóng thốt lên: “Đúng là một cô gái ngây thơ đáng yêu”.
Lục Song mỉm cười không nói gì, bởi nhớ lại hình ảnh Vệ Nam lúc còn nhỏ dùng ngón chân viết hai chữ “Hựu Hựu” trên bãi cát, bỗng nhiên anh cảm thấy rất dịu dàng, ấm áp – có lẽ, cái mình thích chính là sự giản dị và ngây thơ của cô ấy? còn có cảm giác khi ở bên cô ấy … . Cảm giác ấm áp và thoái mái.
Một cơn gió thổi qua, cuốn bay cát bụi, vọng lên tiếng hét từ phía xa. Tiếng hét ấy rùng rợn giống hệt tiếng hét của yêu nữ trong phim ma, xé toạc bầu không khí.
Vệ Nam vội chạy về phía có tiếng hét, không thèm để ý đến mái tóc bị gió thổi làm cho rũ rượi, cô lao như tên bắn.
Lục Song giật nảy mình, gội ngồi dậy “Chạy lại xem sao”. Một tay kéo Chu Phóng đang ngáp ngủ, chạy thục mạng về phía có tiếng hét.
Khung cảnh