Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

i đã quên mất.
Học kỳ sau của năm lớp mười, mấy học sinh nam chơi bóng rổ thi đấu hữu nghị. Đường Tống là đội trưởng của lớp anh ta, đứng ở đó oai phong một cõi, tiếng reo hò làm cả sân tập muốn nổ tung. Anh ta không có chú ý trong đám người vây xem có một người là tôi, hoặc nói, anh ta không có chú ý bất kỳ người nào, tại thời điểm đó chưa từng nghe anh ta có bạn gái.
Sau khi kết thúc trận đấu, tôi thấy ví tiền của anh bị rơi xuống, lập tức chạy lại nhặt lên. Lúc đó, Đường Tống cách tôi hơn mười mét, tôi định mở miệng kêu tên của anh, nhưng tôi do dự, nếu kêu là bạn học thì đúng hơn vì căn bản tôi và anh ta không có quen thân lắm, kêu tên thì đi quá giới hạn. Đang lúc tôi do dự có một cô gái chạy tới, trắng trẻo, gầy gầy mảnh khảnh, cột tóc đuôi ngựa thật dài, dáng người rất dịu dàng, cô ta chỉ chỉ ví tiền trong tay tôi nói: “Cái này hình như là của bạn học Đường Tống phải không?”
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm giác dường như người bên cạnh đứng dậy, tiếp theo, có tiếng lật mở trang giấy sột soạt rất nhỏ, tôi muốn mở miệng nói cho anh ta biết tiền, băng vệ sinh hay gì gì đó ở ngăn kéo tủ đầu giường, muốn lấy cứ việc tự nhiên, tiếc là tôi buồn ngủ quá không thể mở miệng được, ngủ say đi vào mộng đẹp.
Lại là giấc mơ cảnh đẹp quen thuộc đó, trong rừng cây rậm rạp, khắp nơi đều là sương mù dày đặc, ánh mặt trời càng rực rỡ thì càng mơ màng. Người kia đang đứng trước mặt tôi nhưng bóng lưng ấy cũng rất mơ hồ, tôi gọi người đó, người đó không đáp lại, tôi lôi kéo nhưng người đó cũng không quay đầu lại, tôi thấy mệt mỏi nhưng vẫn đi theo người đó, bởi vì người đó là hy vọng duy nhất. Từng bứơc, từng bước, chân và tim đều mệt mỏi.
Giấc mơ này có tên gọi là “không bệnh mà mất” vì mỗi lần giữa lúc mệt mỏi tôi đều tỉnh lại.
Thở dài, xoa xoa cái đầu đau nhức, phát hiện Hòa Nhất không biết đã đi từ lúc nào.
Nhớ tới lúc trước khi ngủ có tiếng lật giấy sột soạt, bỗng nhiên tôi ý thức được cái gì, vội vàng chạy đến tủ sách, lấy quyển nhật ký được viết từ lúc còn nhỏ ra xem xét, tim nhói lên_ quyển nhật ký bị người lật mở qua.
Bên trong ghi chép nhiều nhất chính là tình cảm của tôi đối với Đường Tống.
Lần này vua nhiều chuyện Hòa Nhất có chuyện để trêu chọc, tôi nghĩ đã thấy hối hận rồi.
Vậy mà thật kỳ quái, kể từ sau đêm đó, Hòa Nhất không có tới tìm tôi nữa, thậm chí khi đến thăm Đường Tống cũng chọn những lúc mà tôi không có mặt. Một người đang nhiệt liệt bỗng dưng làm lạnh nhanh quả thật khiến tôi thấy không quen. Nhưng nghĩ lại, đây là kết quả tốt nhất rồi_ trước khi có người bị thương, toàn bộ sự việc được chấm dứt. Đó là điều may mắn.
Đường Tống nghỉ ngơi được hai tháng, xác định không còn gì đáng lo lập tức xuất viện ngay, vốn mẹ chồng tôi muốn đưa người qua đây phụ chăm sóc anh, nhưng Đường Tống đã từ chối khéo léo.
Tôi hỏi tại sao, anh nói vết thương đã hồi phục rồi, vã lại biết tôi thích yên tĩnh nên không muốn có người quấy rầy.
Anh càng chăm sóc, tôi càng vui sướng có được bi thương. Đường Tống luôn luôn cảm thấy thiếu nợ tôi cho nên muốn bù đắp, chỉ có thể quan tâm, lo lắng cho tôi, nhưng không cách nào dành tình cảm cho tôi. Anh là một người như vậy đó.
Khi Đường Tống nằm viện, căn bản mỗi ngày tôi đầu hầm canh cho anh uống, không phải ra vẻ mà là tôi muốn làm như vậy, mặt khác có thể giúp anh giảm bớt cảm giác tội lỗi với tôi. Trong lòng anh hiểu rõ, sau khi kết hôn mà vẫn còn hoài niệm về quá khứ thì đối với tôi không có trách nhiệm. Lần này cũng vì nhớ đến người xưa nên mới bị thương khiến tôi thêm bận rộn càng cảm thấy không có trách nhiệm.
Thật ra, Đường Tống là một người đàn ông tốt, chỉ là….. anh không có yêu tôi thôi. Việc này làm sao trách anh được.
Đường Tống không hề biết rằng, tôi vẫn luôn luôn chờ anh, chờ cho đến khi con tim của tôi chết đi, nhưng hiện tại, xem ra trái tim của tôi vẫn còn nhảy nhịp, tuổi thọ của tôi còn dài.
Xuất viện được vài ngày, Đường Tống đưa tôi xem xe (xem: là windows shopping nha mấy bồ). Trứơc khi kết hôn, số lần hẹn hò của chúng tôi không nhiều lắm, sau khi kết hôn, thời gian chúng tôi đi chơi riêng càng ít đến thảm thương, cuối cùng đưa đến kết quả bây giờ ngồi vào ghế phụ bên cạnh tay lái tôi hơi căng thẳng một chút.
“Đừng căng thẳng như vậy, tai nạn xe lần trước là do ngoài ý muốn, hơn nữa có em ngồi bên cạnh, tôi tuyệt đối lái xe cẩn thận.” Đường Tống hiểu lầm tôi căng thẳng là do nghi ngờ kỹ thuật lái xe của anh và lo lắng an tòan cho sinh mạng của mình.
“Không có tôi bên cạnh, anh cũng phải lái xe cẩn thận, không vì….. Tóm lại, vì sự quan tâm của người thân và bạn bè, anh phải chú ý an toàn cho mình.” Tôi nói.
“Sẽ không có chuyện như vậy nữa.” Đường Tống bảo đảm với tôi.
Tôi ít có hứng thú đối với xe cộ nên khi đến cửa hàng 4S, tôi vào chỗ ngồi, ngồi xuống lấy điện thoại ra chơi game ngay. Mặc cho Đường Tống đi coi xe cùng với người quản lý cửa hàng.
Đang chơi thì bất chợt nghe thấy một tên nhiều chuyện nói ở Dubai có một hoàng thân (người có dòng máu của vua) trẻ tuổi, anh tuấn yêu một cô gái