Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.
ng Thái vẫn không hề thay đổi. Anh đặt đũa xuống, cười dịu dàng, "Con biết, Lạc An là cháu con. Hai người họ tính tình không hợp, phải chia tay cũng thật đáng tiếc."
"Cháu ư?" Trong số mười một sư huynh đệ đang ngồi bên cạnh lắng nghe câu chuyện, cuối cùng cũng có người không nhịn nổi, nhưng rất nhanh đã bị ánh mắt của Nguy Đồng làm cho sợ cứng người.
Ông Nguy thật sự cảm thấy trong lòng như có lửa đốt, (vì vậy nên người ta vẫn nói, con gái rượu của cha mà...) sau khi nghe Lăng Thái nói vậy, ông lại cẩn thận quan sát thật kỹ từ đầu đến chân anh, rồi từ từ nói tiếp, "Cậu năm nay... bao nhiêu tuổi rồi?"
Sau khi Lăng Thái đóng cửa lại, mười một sư huynh đệ lén quan sát bên cạnh cả buổi tối liền xông đến, ghé sát tai vào vách tường nghe ngóng động tĩnh. Nhưng còn chưa kịp nghe được gì thì ông Nguy đã xuất hiện,[lⓔ'> một chưởng tung ra khiến mấy sư huynh đệ ngã túi bụi. Mười một người sợ xanh mặt không ai bảo ai tự động rút lui, nhưng khi quay đầu lại nhìn, họ phát hiện sư phụ của họ cũng đang làm cái việc mà họ vừa làm lúc nãy...
***
Trong phòng, Nguy Đồng căng thẳng nhìn người đàn ông đang cởi áo chuẩn bị vào phòng tắm, chú ý tới ánh mắt của cô, anh quay đầu lại nhìn, hỏi nhỏ, "Muốn tắm chung sao?"
Nguy Đồng dùng hết sức lắc đầu quầy quậy: "Đừng khách sáo, anh trước."
Anh mỉm cười thật nhẹ, bước vào trong nhà tắm.
Mười lăm phút sau, một người đàn ông xong việc bước ra, một người phụ nữ vào trong bắt đầu tắm.
Một tiếng sau, người phụ nữ vẫn chưa xuất hiện. Người đàn ông đặt máy tính xuống, tiến tới phòng tắm gõ cửa, gõ ba tiếng rất lịch sự.
"Em muốn ngâm thêm một lúc nữa, anh ngủ trước đi." Nguy Đồng vẫn ngồi trong bồn tắm, nghịch những bọt bong bóng nổi trên mặt nước.
Nửa tiếng sau, Nguy Đồng sau khi rửa trôi hết cả một lớp da của mình, cuối cùng cũng bước ra ngoài. Cả căn phòng chỉ còn ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn ngủ. Lăng Thái quả thật đã đi ngủ trước, anh nằm chiếm hết cả nửa chiếc giường của cô.
Nguy Đồng khoác trên người bộ đồ ngủ hình con gấu băn khoăn đứng bên cạnh giường, từ trước tới giờ cô chưa từng nghĩ, có một ngày trên chiếc giường của mình sẽ có thêm một người đàn ông nữa.
Người đàn ông này hôm qua vẫn là sếp, nhưng hôm nay đã trở thành chồng của cô rồi! Tâm trạng đó không thể diễn tả bằng một hai từ được. Cô gãi đầu, thở hắt ra, tắt đèn nằm xuống giường. Mặc kệ anh ta! Dù gì thì cũng không phải lần đầu, ai sợ ai chứ.
Vừa nhắm mắt lại không bao lâu, người đàn ông nằm cạnh cô đã xoay người lại, luồn tay qua lưng cô, ôm trọn cô vào lòng.
"Làm gì mà tắm lâu như vậy?" Tiếng nói anh trầm ấm mà trong trẻo, trong đêm đen tĩnh lặng, phảng phất sự quyến rũ mê hoặc.
"Anh chưa ngủ sao?"
"Còn đợi em."
"Đợi em..." Còn chưa dứt câu thì đôi môi anh đã khóa chặt môi cô. Một nụ hôn có chút vội vàng, có lẽ vì đã uống chút rượu,[qu๖ۣۜY'> nên nụ hôn của anh càng thêm phần cuồng nhiệt, chiếc lưỡi tham lam hôn cô cuồng si, một nụ hôn bỏng rẫy, khiến cả gương mặt cô nóng bừng như phát sốt.
Anh dùng sữa tắm của cô, mùi hương quen thuộc quyện lẫn hơi thở thơm mát nồng nàn của một người đàn ông trưởng thành.
Cô cảm giác những ngón tay thon dài của anh đang luồn vào trong áo ngủ, vòng qua sau lưng, cởi chiếc áo lót cô còn đang mặc trên người ra.
Khi chiếc áo vừa được gỡ bỏ, cô có chút lo lắng, đang muốn đẩy anh ra thì anh đã buông cô ra trước.
Anh ghé sát vào tai cô thì thầm, "Sau này đi ngủ đừng mặc áo lót, không tốt cho sức khỏe."
"Em có thể tự cởi được!" Chuyện này cô còn cần anh phải nhắc sao? Nếu không phải vì anh thì cô cũng đâu cần phải mặc làm gì cho khó chịu?
Cánh tay vòng dưới eo cô vẫn không hề nới lỏng, anh ôm cô thật chặt, nhẹ nhàng chúc cô ngủ ngon.
Vốn nghĩ lại sắp xảy ra một trận "mưa to gió lớn" nên giờ phút này Nguy Đồng thấy nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng, trước mắt thì giới hạn lớn nhất vẫn là cùng anh ngủ chung trên một chiếc giường, còn về nghĩa vụ vợ chồng, sau này hãy tính...
***
Sau khi Lăng Thái trở về Thanh Phong Vọng Sơn, Nguy Đồng vẫn tiếp tục ở lại nhà mình thêm ba ngày nữa.
Ông Nguy tuy xót con gái, nhưng cũng biết sau khi kết hôn thì phải về nhà chồng, không bao lâu ông đã giục giã cô thu xếp đồ đạc về ở với Lăng Thái, còn thông báo cho con rể tới đón vợ về. Đồ đạc của cô không nhiều, chỉ có một ba lô và một va li, chẳng khác nào đi du lịch xa mười ngày.
Nhân lúc cha không chú ý, Nguy Đồng đã chạy tới thì thầm to nhỏ với Lăng Thái, nói nếu anh cảm thấy bất tiện thì cô có thể tiếp tục ở lại đây, hòan toàn không có vấn đề gì hết!
Lăng Thái nhìn Nguy Đồng, chậm rãi nói. "Cũng được, vậy để anh kêu Lục Lộ tối nay chuyển hết đồ của anh qua đây."
"..." Kiểu bình cũ rượu mới đó thì có ý nghĩa gì chứ! Nguy Đồng thở hắt ra, chán nản bỏ cuộc.
Tối đó, Lăng Thái mời cha vợ dùng cơm, anh đặt phòng riêng tại một nhà hàng món ăn Tứ Xuyên. Ông Nguy vốn thích ăn cay, cao hứng ông lại cùng với Lăng Thái cạn hết hai chai rượu Thiệu Hưng.
Sau bữa ăn, ông Nguy lên nhà Lăng Thái ngồi một lát, vốn nhìn quen nhữ