Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.

ngẩng đầu lên. Vẻ ngang ngược lúc trước đã được thay thế bằng sự lo lắng, anh chậm rãi nheo mắt lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn Nguy Đồng một lượt, khóe môi lần thư hai cong lên, đáy mắt không có ý vui mừng nữa.
Anh lại lấy thêm một ly rượu từ bàn phục vụ, bước chân như muốn rời khỏi nơi đây, nhưng lại dừng lại khi ngang qua người cô, anh thoáng cúi đầu, nói bên tai cô. “Cô quả nhiên chưa bao giờ làm tôi thất vọng, thật sự là chúc mừng cô, thưa thím!”
“Cám ơn.” Ánh mắt của Lăng Lạc An khiến cô rất không thoải mái, lại bất giác nép vào Lăng Thái. Cũng may Lăng Lạc An nói xong liền đi, không dây dưa nữa.
Bên này, Lăng Tĩnh Ưu rốt cuộc cũng lấy lại được tinh thần. “Hai người thật sự đã kết hôn?”
Nguy Đồng nhướng mày, cười nói với cô. “Tĩnh Ưu, gọi thím đi!”
“Cô…”
“Gọi một tiếng thím, chuyện vừa rồi coi như xong, thân là trưởng bối và nữ chủ nhân không nên nhỏ mọn như vậy.” Nguy Đồng nhìn Lăng Thái, thành khẩn hỏi: “Lăng Thái, em nói như vậy có đúng không?”
“Đúng.” Lăng Thái cười vui vẻ






Sự Trở Về Của Lăng Phu Nhân
Tối hôm đó, sau khi quẳng lại một câu bực bội, Lăng Tĩnh Ưu đã lặng lẽ rời khỏi bữa tiệc, cũng chính lúc đó, Lăng Thái trao sợi dây chuyền kim cương cao quý cho người vợ mới cưới trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, đẩy không khí của bữa tiệc lên tới đỉnh điểm.
Sau đó, có người nhận ra sợi dây chuyền này, chính là tác phẩm nổi tiếng của một nhà thiết kế người Pháp, mang tên "ngôi sao". Mùa thu năm ngoái, trong một buổi bán đấu giá, một người bí ẩn đã mua lại sợi dây chuyền này với giá cao. Không ngờ, người bí ẩn đó lại chính là sếp lớn của tập đoàn Lăng Thị.
Đúng là người có tiền thật sự đều rất khiêm tốn, chỉ trong một thời gian ngắn, người vợ trẻ mới cưới của Lăng Thái đã trở thành chủ đề bàn tán của tất cả các danh môn phú hào trong thành phố.
Theo như cách nói của Hình Phong Phong, nếu dùng kim cương để đo sự chân thành, thì tình cảm mà Lăng Thái dành cho Nguy Đồng lớn hơn Lăng Lạc An rất nhiều.
Theo như Quan Tuệ Tâm nói, lần này vì bữa tiệc ngày hôm đó nên bà ta mới thay đổi lịch trình trở về thành phố Z, nhưng không ngờ khi vừa về tới thì đã nghe được tin này.
Sau khi màn chào hỏi của Quan Tuệ Tâm và Lăng Thái kết thúc, ánh mắt hai người đổ dồn về phía Nguy Đồng, "Cô Nguy, tôi nghe được một vài thông tin về cô, không biết cô có cảm thấy phiền khi nói chuyện với tôi một lát không?"
"Có phiền." Nguy Đồng gật đầu rất nghiêm túc.
"Cô Nguy đúng là rất hài hước, giống hệt như trong lời đồn." Quan Tuệ Tâm cười mỉm thật dịu dàng.
"Nhưng rõ ràng là tôi không hề đùa." Nói chuyện với loại người này, cô tuyệt đối không hề có hứng thú, so với việc cố gượng đồng ý, rồi cuối cùng lại chuốc bực vào người, thì chi bằng từ chối thẳng cho xong, nhưng đối phương lại cứ cố làm ra vẻ rộng lượng thông cảm.
Lăng phu nhân chuyển ánh mắt sang phía người đang đứng cạnh Nguy Đồng, "Lăng Thái, tôi vốn nghĩ chú yêu cầu cao, đẳng cấp cũng cao, tại sao lần này lại đưa ra thất sách như vậy?"
"Chị dâu, có một số phương diện, em cũng giống như anh trai em thôi." Lăng Thái lặng lẽ trả lời ngắn gọn.
Nghe thấy câu nói nhẹ nhàng mà như chửi thẳng vào mặt đối phương của anh, Nguy Đồng không nhịn nổi bật cười sảng khoái. Lăng Thái khẽ xoay đầu, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, "Anh chỉ đùa với chị dâu một chút thôi, đừng cho là thật, nếu em tin, thì chẳng phải cũng đang tự cười chính bản thân mình hay sao?"
"Ai tin chứ, em chỉ cười chút thôi mà." Nguy Đồng chỉ trả lời cho có lệ, sau đó khẽ nháy mắt với anh, biểu thị cô đã nghe hiểu cả rồi.
Nụ cười của anh càng rạng rỡ, ngón tay khẽ luồn qua mái tóc , giữ chặt đôi vai cô, ôm về phía mình. Nguy Đồng không kịp chuẩn bị, cộng thêm đôi giày cao gót khiến hai chân cô loạng choạng ngã dúi vào lòng anh.
Cô bám vào người anh đứng dậy, đang định phàn nàn vài câu, thì chợt phát hiện ánh mắt lạnh lùng của Lăng Lạc An đang nhìn cô từ bao giờ. Trong đôi mắt đó, ngoài sự châm biếm cười nhạo, còn có một thứ gì đó mơ hồ tựa như màn sương đêm dày đặc, vừa có vẻ kiêu hãnh đạo mạo, lại len lỏi đâu đó sự oán hận nặng trĩu... Nguy Đồng cảm thấy rùng mình. Sao cô lại cảm nhận được sự oán hận trong mắt Lăng Lạc An? Cho dù có thù hận, thì cũng phải là cô hận anh mới đúng.
Trong lòng Nguy Đồng thật sự thấy không thoải mái, cô kéo tay Lăng Thái, nói rằng cô đói bụng, muốn rời khỏi nơi này trước. Anh nắm chặt tay cô, quay sang phía Quan Tuệ Tâm nói xin lỗi, rồi cùng cô bước ra khỏi căn phòng.
Lục Lộ đang chờ sẵn bên ngoài,thấy hai người bước ra liền chạy tới thì thầm gì đó vào tai Lăng Thái, sắc mặt lo lắng. Tuy tiếng nói của Lục Lộ rất nhỏ, nhưng Nguy Đồng trời sinh tai thính, nên vẫn nghe được hai từ Thắng Hoa, Hồng Kông. Lăng Thái nghe xong, hai hàng lông mày bất giác nhíu lại thật chặt.
"Có chuyện gì vậy?" Nguy Đồng hỏi anh.
"Không có chuyện gì." Khóe môi anh khẽ cong lên, ôm chặt bờ vai cô.
Tuy rằng sau đó anh không nói thêm điều gì, nhưng trực giác mác