Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.

ổ vô cùng, yên lặng chui vào trong chiếc chăn mỏng...
***
Lúc Nguy Đồng lái chiếc Audi đến đón Hình Phong Phong và Tô Sung mới biết, hai người này không dẫn ai đi cùng, vốn tính kế để cô dẫn sếp lớn Lăng đi cùng phục vụ chị em.
Kế hoạch dã ngoại là hai ngày một đêm, ba người vốn định trưa ngày thứ hai ăn cơm xong mới xuống núi, kết quả vì sự xuất hiện của một người mà thay đổi kế hoạch.
"Quả nhiên là Lăng đào hoa, lại đổi phụ nữ rồi!" Hình Phong Phong nhìn hai đôi nam nữ cách lều của họ không xa, cười mỉa mai. Lăng đào hoa là biệt danh Tô Sung đặt cho Lăng Lạc An.
Mùa thu năm ngoái cũng ở nơi này, là lần đầu tiên hai cô thấy anh, lúc đó hai người đều bị vẻ đẹp xuất chúng và khí chất kiêu ngạo của anh hấp dẫn, lần này gặp, lại cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Đối phương cũng không biết điều, công viên sinh thái to như vậy, lại đi hạ trại gần chỗ họ, còn tùy ý trêu ghẹo cô bạn gái mới cười duyên làm nũng bên cạnh.
"Ngựa đực!" Hình Phong Phong mắng.
"Cặn bã!" Tô Sung nói theo.
"Nhàm chán." Nguy Đồng ngáp một cái.
Ba người đều cảm thấy mất hứng, quyết định thu dọn đồ đạc xuống núi sớm.
Trước khi thu dọn trại, Nguy Đồng phải đi thuê móc nướng thịt, trên đường trở về đụng phải khách không mời mà đến.
Hôm nay không nắng ráo lắm, sáng sớm trên núi có sương mù mỏng, lúc này sương tuy đã tan, nhưng thời tiết vẫn có chút ẩm thấp. Trong không khí tràn ngập hơi nước chưa tan hết, xen lẫn mùi cỏ non và mùi thuốc lá.
Nguy Đồng ngẩng đầu thấy Lăng Lạc An đang dựa vào hòn đá cạnh đường núi hút thuốc. Khói thuốc bốc lên, làm mặt mũi anh có chút mơ hồ. Cô nhớ tới ánh mắt cùng lời chúc mừng tại tiệc rượu kỷ niệm của anh, cùng những chuyện mẹ anh làm, còn cả những chuyện không rõ ràng khác, trong lòng nhất thời không thoải mái.
Nguy Đồng giả vờ không nhìn thấy, lúc đi qua người anh thì thấy anh cười mỉa mai, cùng với một câu, "Cô cho rằng Lăng Thái thật lòng với cô?"
Nguy Đồng không nhịn được, dừng bước hỏi lại, "Sao, lại muốn bị đánh ư?"
***
Lục Lộ để ý sếp đã nhìn đồng hồ lần thứ ba. Người nhà nạn nhân vẫn khóc sướt mướt, công tử Hằng An - Trần Vĩ Phàm chán ghét đứng ở phía xa, cảnh sát giao thông vừa đi không lâu, luật sư của anh đang nói chuyện với đối phương.
Hôm qua vừa xử lý chuyện bên Hồng Kông, hôm nay lại chạy tới đây giải quyết chuyện này. Lục Lộ cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này, việc sinh đẻ mai táng của nhà Trần Vĩ Phàm đều phải giao cho sếp xử lý.
Thật là quá đáng, coi sếp như bảo mẫu thu dọn đống bừa bộn hay sao?
Thái độ của Trần Vĩ Phàm này đừng nói là người nhà đối phương, đến Lục Lộ cũng bắt đầu không chịu được, anh nhướng mày muốn tiến lên, nhưng đã bị sếp ngăn cản.
"Anh nói với luật sư, chỉ cần điều kiện đối phương đưa ra không quá đáng thì đáp ứng hết, đừng mất thời gian, sếp anh ta tôi sẽ đi nói chuyện." Lăng Thái dặn dò vài câu, bản thân thì đi về hướng Trần Vĩ Phàm.
Thấy anh đi tới, công tử Hằng An vốn đang hút thuốc lập tức đứng dậy, giơ đầu thuốc về phía Lăng Thái cười, "Anh Thái, hôm nay làm phiền anh nửa ngày trời thật là ngại quá, nhưng anh cũng biết đấy, tôi là người mềm lòng không có chủ kiến, chỉ sợ gặp phải người bám chặt lấy thành ra oan uổng."
Khóe môi Lăng Thái cong lên, cười lạnh nhạt, "Sao, bây giờ người oan uổng không phải tôi sao?"
"Anh Thái, xem anh nói kìa!" Trần Vĩ Phàm cũng không phải là người không biết điều, chỉ là kế hoạch Nam Uyển hợp tác với Lăng Thị khiến gần đây, anh trở thành con cưng của giới truyền thông, các công ty xây dựng đều muốn lôi kéo quan hệ với anh, anh được tâng bốc lên cao, càng ngày càng kiêu ngạo. Bây giờ thấy mình lỡ lời trước Lăng Thái, lập tức hiểu ra, nói mình không tốt, làm phiền đến thời gian của Lăng Thái.
"Giờ chúng ta không nói chuyện thời gian." Nếu không phải có chuyện khác, hôm nay anh vốn sẽ không đến.
Nụ cười trên khóe môi Lăng Thái chưa tắt, Trần Vĩ Phàm có cảm giác không khí quanh mình như giảm đi vài độ.
Trần Vĩ Phàm đang nghĩ đến một chuyện, cuối cùng không dám giấu giếm, "Anh Thái, tôi sai rồi, người ở chỗ Thắng Hoa quả thật là do tôi phái đến. Nhưng anh cũng biết, Lăng Lạc An tiểu tử này thật quá đáng, mảnh đất Nam Uyển làm từ mùa đông đến bây giờ, kế hoạch vẫn bị hoãn, tôi làm vậy không phải vì lợi ích của anh Thái hay sao?"
"Cho nên, cậu liền tự tiện làm chủ?" Lăng Thái lạnh lùng.
Trần Vĩ Phàm vừa nhìn, biết Lăng Thái thực sự có chút tức giận, vội xua tay, lập tức gọi điện bảo người từ Hồng Kông về.
"Không cần, người của cậu tôi xử lý rồi." Lăng Thái liếc Trần Vĩ Phàm một cái, ánh mắt vẫn lạnh lùng, giọng điệu lại nhẹ nhàng vài phần, "Tôi nói lần cuối cùng, khu Nam Uyển, cậu không cần nhúng tay, chỗ Lăng Lạc An cậu càng không cần để ý tới. Cả Hằng An bây giờ do cậu làm chủ, đừng học theo cha cậu. Còn về lợi ích, mất hay được đều là của tôi, cậu vội cái gì?".
Trần Vĩ Phàm nghe xong câu này, lập tức hiểu Lăng Thái sẽ không tính thiệt hại lên đầu mình, lập tức vui vẻ, bảo luật sư nhanh chóng giải quyết xong việc. Lăng Thái liếc Trần Vĩ Phàm một cái, dẫn t