Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/669 lượt.
hư vậy [xấu hổ'>
Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc : Tôi sợ cô không tìm được đường trở về nhà ở tập thể.
Liêu Bắc Bắc liếc cái ót của Đường Diệp Trạch một cái, lo lắng cho cô còn mà xấu hổ không nói thẳng, anh rất xấu hổ sao. Ừ. Vì không để cho anh thất vọng, tối nay cô sẽ không ngủ nữa, nhất định phải đem tài liệu tuyên truyền đọc đến mức thuộc làu làu.
“Cô giáo Liêu, mời uống nước.”
Phan Hiểu Bác một tay nắm chặt tay lái, vừa đem nước khoáng đưa về chỗ ngồi phía sau, thậm chí bớt thời gian quay đầu lại hướng Liêu Bắc Bắc khẽ mỉm cười.
Liêu Bắc Bắc gật đầu gửi lời cảm ơn, một người đàn ông đồng ý chăm sóc đứa bé, tuyệt đối là người đàn ông tốt.
Ánh mắt Đường Diệp Trạch cùng Phan Hiểu Bác đan vào nhau, xoẹt xoẹt, không tiếng động tạo ra một tia lửa.
Đường Diệp Trạch nở nụ cười chân thành, Phan Hiểu Bác cũng nhìn anh cười, hai người cùng cười rất quỷ dị.
“Hai người, sao không xuống xe?………” Liêu Bắc Bắc không nhịn được mà nhắc nhở, bởi vì đứa nhỏ nhìn thấy biển lớn gấp đến mức vỗ vỗ cửa sổ xe.
“Ừ.”
“Được.”
Vùng biển này cùng địa điểm tuyên truyền cách nhau một đoạn, do bảo an quản lý, Đường Diệp Trạch đi xuống xe trước, dựa theo quy định phải đem giấy chứng nhận ra vào đưa cho bảo an kiểm tra, bảo an vừa nhìn chức vị trên giấy chứng nhận, thì hoảng sợ nhìn tổng giám thị sát công tác, lập tức đi tìm mấy cái ghế dựa đến.
Niếp Niếp tràn đầy sinh lực chạy về phía bờ biển, Liêu Bắc Bắc đuổi theo ở ngay phía sau, vừa chạy vừa cởi giày cao gót, thật ra thì, cô thấy biển cả gợn sóng nguy nga cũng muốn điên rồi. Nhưng vì ngại các đồng nghiệp ở bên cạnh, cho nên cô bớt phóng túng một chút.
Đường Diệp Trạch vốn định rời đi, nhưng nghe thấy tiếng cười từ phía sau truyền tới, anh không khỏi quay đầu lại nhìn, Liêu Bắc Bắc gỡ bỏ dây buộc tóc trên đầu, dẫn cô bé ở bờ biển chạy băng băng mà reo hò, ánh mặt trời sáng rỡ tỏa trên mái tóc cô, làm nổi bật vẻ mặt tươi cười rực rỡ kia.
Anh thong thả ngồi xuống, trước mắt hiện lên một màn này. Trời xanh mây trắng, bờ cát đại dương, mẹ mang theo anh và anh hai, cùng nhau giẫm trên bọt sóng trắng toát, nhảy nhót hoan hô, chạy chạy, trốn trốn, chẳng quan tâm có mệt hay không, hưng phấn không dứt
Nghĩ đến mẹ, anh khẽ nhếch khóe môi lên. Mẹ, mặc dù trước khi người lâm chung đã hy vọng con sẽ giúp đỡ ba quản lý xí nghiệp, nhưng con vẫn như trước, không có quen cuộc sống ở đô thị, không thích quan hệ với thương nhân, con sẽ vì mẹ xây dựng một tòa biệt thự toàn bộ là cảnh biển, ở chỗ này theo người ngắm biển, hoặc là, người theo ngắm trời chiều, được không?
“Được.” Liêu Bắc Bắc xoa xoa tay, mặc kệ hình tượng mà ngồi ở trên bờ cát, vén ống tay áo lên. Niếp Niếp liền đề nghị đào đường hầm.
Cô bây giờ đã hiểu rõ tại sao mình thích cùng hài tử ở chung một chỗ, bởi vì ánh mắt hài tử nhìn cô rất sùng bái.
“…..” Đường Diệp Trạch nhìn chăm chú phía trước, hai nữ nhân một lớn một nhỏ hồn nhiên, tâm tình thương cảm đã không còn sót lại chút gì.
Đêm hôm đó, Liêu Bắc Bắc thắp đèn để đọc cả đêm, học thuộc lòng từng câu từng chữ của tài liệu tuyên truyền, sau đó hoàn toàn tỉnh ngộ, điền sản của Đường thị nơi cô ở hóa ra giá trị như vậy, chiếm diện tích 4000 mẫu, khoảng chừng 260 vạn /㎡ (bao gồm quyền sử dụng vùng núi cùng bãi biển). Dự tính trong vòng sáu năm sẽ đem Vạn Điệp Thành cải tạo thành khu biệt thự cỡ lớn cùng thắng cảnh nghỉ mát. Nói cách khác, xây dựng Vạn Điệp Thành là hạng mục lớn nhất từ trước cho tới bây giờ mà Đường thị nhận được. Có thể đoán được, ở trong tương lai không lâu, sẽ có một lượng lớn các công ty thi công tiến vào Vạn Điệp Thành, đem thị trấn nhỏ vốn yên ổn khuấy đảo đến nghiêng trời lệch đất.
Liêu Bắc Bắc hiện tại đã hiểu rõ rồi, cô làm công việc bạn ở Vạn Điệp Thành là một trận chiến lâu dài, trước nửa năm nhất định là không thể vơ vét chút béo bở gì, cho nên ai cũng không nguyện ý tới, nhưng một khi nhìn thấy quy mô này, thì nữ nhân viên bán hàng sẽ chen chúc tới, công trạng bán hàng tất nhiên là một đường bay lên.
Ưu Thương Phụ Nhị Đại @ Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc : Này, anh nói xem tôi có thể ở trước năm 26 tuổi kiếm được năm vạn hay không?
Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: Mục tiêu cô tự định cho mình thấp như vậy?
Ưu Thương Phụ Nhị Đại : Vậy còn thấp sao? Bây giờ tôi chỉ có ba ngàn tệ gửi ngân hàng thôi.
Liêu Bắc Bắc nghe lời xúi giục của anh nói láo là thân thể không thoải mái, lúc các đồng nghiệp rời khỏi nhà ở tập thể, một mình cô ngồi chờ anh tiến hành kiểm tra kiến thức chuyên môn.
Chỉ chốc lát sau.
Đường Diệp Trạch gõ cửa phòng nhà ở tập thể của cô, Liêu Bắc Bắc bất an mở cửa phòng, theo thói quen vuốt phẳng áo, sát hạch gì gì đó đều đáng sợ nhất.
Trong phòng không có ghế, Đường Diệp Trạch tựa ở bên bệ cửa sổ, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Hệ thống độc lập chia làm mấy loại phong cách kiến trúc.”
“Thông thường chia làm sáu loại….. Phong cách kiến trúc Gothic (tương tự tòa thành), phong cách kiến trúc Baroque (cố