Tác giả: Vi Lộ Thần Hi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.
t anh! Anh nhất định đang cười thầm cô, nhất định là cười sắp chết rồi, nên mới ngồi đó bất động nhìn cô, cả một câu cũng không nói gì! Cô mất mặt quá, mất mặt chết mất!
Thiên Thụ lao vào phòng vệ sinh, mở vòi nước, vốc nước vỗ lên mặt.
Trên tấm gương trong phòng phủ một lớp sương mờ ẩm ướt.
Thiên Thụ rửa mặt nhiều đến nỗi tóc muốn ướt hết, mới ngẩng đầu lên.
Trong tấm gương ẩm ướt, lộ ra gương mặt đỏ hồng của cô và dáng người kiều diễm.
Đành phải nói rằng, Quan Nguyệt San thực ra rất có khiếu thẩm mỹ, tuy quần áo cô ta chọn cho Thiên Thụ rất hở hang, rất gợi cảm, nhưng lại thật sự tôn lên tất cả đường nét trên người cô, mỗi nơi đều hoàn hảo không tì vết, cho dù là một cô gái nhìn thấy cũng sẽ không tìm được tán dương bộ quần áo đẹp này, làn da đẹp này…
Nhưng…
Thiên Thụ nhìn mình trong gương.
Có phải cô không có sức hấp dẫn không? Boss Viên thấy cô ăn mặc như vậy lại chẳng có chút phản ứng nào? Là cô quá xấu chăng, cho dù là lột trần ra cũng sẽ không khiến anh có bất cứ hành động nào? Nếu là người đàn ông khác, thấy phụ nữ mặc thế này nhất định sẽ chồm đến như sói đói, nhưng anh lại trấn tĩnh ngồi đó, không hành động gì cả… Quả nhiên anh không hề có chút tình cảm, quả nhiên là thế…
Thiên Thụ bỗng thấy bi thương quá.
Cô lại rửa mặt lần nữa, quay lại định lấy áo choàng tắm trên giá, không thể cứ thế này mà ra ngoài, nếu không Boss Viên không mắng cô thì tự cô cũng chết trước. Nhưng lúc nãy cô lại làm nước tràn ra ngoài khá nhiều, nên khi quay lưng lại, chân bỗng trượt dài một cú rồi “ầm”… Thiên Thụ đâm sầm vào bồn tắm!
“Rầm” một tiếng, cả người té nhào xuống đất.
“Á… Đau quá…”, Thiên Thụ ôm đầu gối hét lên.
Lạch cạch!
Trong tích tắc, cửa phòng vệ sinh bỗng vang lên tiếng gõ cửa. “Hạ Thiên Thụ, em sao vậy?”, giọng Boss Viên từ ngoài vẳng vào.
Thiên Thụ đập đầu gối vào thành bồn tắm, lập tức bầm tím, cô đau đến mức chảy cả nước mắt. “Không… Không sao… A…”, vẫn đau đến nỗi xuýt xoa.
Rầm!
Không đợi cô phản ứng, cửa phòng đã bị một lực mạnh đẩy ra, Viên Dã xông vào trong.
“Hạ Thiên Thụ!”
Anh thấy ngay cô đang té ngã dưới đất, đầu gối bầm tím, quần áo rách bươm.
“A a! Đừng nhìn!”, Thiên Thụ lập tức hét lên ôm lấy người, “A a, anh đừng nhìn, ra ngoài đi, em không sao, em thật sự không sao!”
Mất mặt chết được, áo ngủ quá bó nên khi ngã, cô bất cẩn làm rách nó, bây giờ phần eo cao đã rách lên tận ngực cô rồi, áo lót vừa mỏng vừa xuyên thấu bên trong đã sắp lộ ra ngoài. Cái chân bầm tím lại hiện rõ trước mặt anh, cô chỉ cảm thấy bản thân vừa thê thảm vừa mất mặt, lại không còn mặt mũi nào nhìn ai!
Boss Viên nào quan tâm đến cô kháng cự cái gì, bước tới cạnh cô, đưa tay ra bế cô lên.
“A!”, Thiên Thụ lại hét lên, “Đừng đừng! Anh… Anh buông em ra… Em không muốn để anh nhìn thấy em thế này. Mất mặt quá… Là cô Quan nhầm lẫn, người hôm nay tới đây phải là cô ấy không phải em… Em biết anh rất ghét em, em biết anh không thích em, em biết anh sẽ không muốn nhìn thấy em! Em sai rồi em sai rồi, sau này em sẽ không xuất hiện nữa, em sẽ ngoan ngoãn thông báo luật sư về việc ly hôn, em sẽ mãi mãi rời xa nơi đây! Xin anh đừng nhìn em đừng nhìn em đừng nhìn em!”
Thiên Thụ gần như nức nở sắp khóc.
Thảm quá thảm quá, mất mặt quá, chưa bao giờ có ngày nào lại thấy thê thảm như vậy, mất mặt đến thế trước mặt anh, cho dù anh đánh cô mắng cô ghét cô thì cũng không buồn thế này. Người ta nhìn cô mà chẳng có chút phản ứng, ghét cô như thế, đòi ly hôn với cô, mà cô còn bắt người ta giúp cô, bế cô… Cô muốn chết, muốn khóc, muốn chạy trốn…
Thiên Thụ đau khổ che mắt, nước mắt đang rưng rưng.
“Ai nói với em là anh ghét em?”
Bỗng, giọng nói trầm trầm ấy lướt qua tai cô, vô cùng cám dỗ.
Hử?
Thiên Thụ ngẩn người.
“Ai bảo em là anh không thích em, anh không muốn nhìn thấy em, anh không có chút tình cảm nào với em?”, giọng Boss Viên vang lên bên tai cô.
Thiên Thụ buông bàn tay che đôi mắt ra, chớp đôi mắt to đầy ngây thơ và kỳ lạ. “Nhưng em ăn mặc thế này mà anh không có phản ứng gì. Tiểu Vi từng nói nếu một người đàn ông đối với một người phụ nữ mà không có chút ham muốn nào, thế thì đừng mơ nhắc tới những thứ cao thượng như tình cảm nữa…”
Boss Viên trừng mắt nhìn cô, sắc mặt hơi sầm lại.
Thiên Thụ bỗng cảm thấy mình đã nói sai.
Boss Viên mím môi, “Đồng Tiểu Vi, trừ thưởng ba tháng lương vẫn là quá nhẹ.”
A… Hả?! Thiên Thụ thấy mắt hơi giật giật. Bây giờ cô nàng kia đã sắp lật trời luôn rồi, mà còn định trừ thêm?!
Boss Viên nhìn cô, bế cô, bỗng khóe môi hơi nhướng lên, “Em nói… không có phản ứng có nghĩa là không có tình cảm? Em nói… anh không có phản ứng với em?”
Thiên Thụ nhìn Boss Viên hơi nheo mắt lại, bỗng cảm thấy không lành!!!
Quả nhiên, Viên Dã một tay ôm cô, tay phải rất mạnh mẽ gạt mạnh lên bệ rửa mặt! Mấy chai lọ kem đánh răng ly trà v.v… trên bệ đều rơi hết xuống đất, anh đỡ lấy cô, rồi bế bổng cô lên ngồi trên bệ!
Á… Thiên Thụ gần như hít một hơi khí lạnh.
Bệ đá lạnh ngắt “hôn lên” bờ mông nửa lộ ra của cô, quần áo bị