XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Anh Là Ai

Ông Xã Anh Là Ai

Tác giả: Vi Lộ Thần Hi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.

ấy dấu vết anh thường xuyên lật giở ra xem, và cả dáng vẻ anh ngồi trước bàn, bên ngọn đèn cô đơn, lặng lẽ đọc lá thư này,từng câu từng chữ.
Cô chưa từng nghĩ rằng anh còn giữ cuốn tạp chí ba năm trước này, và còn giữ lại lá thư cô gửi người tình trong tương lai.
Nhưng họ bây giờ đang chiến tranh lạnh, vào lúc chiến tranh lạnh đến cực điểm, cái mà cô phải đối mặt, là lá đơn ly hôn anh đã ký tên, và cả tình yêu cô không bao giờ tin tưởng nữa.
Anh yêu, em yêu anh.
Bằng trái tim em, bằng sinh mệnh của em, mãi mãi yêu anh.
Nước mắt Thiên Thụ tí tách rơi.
Có một cây bút từ trong đống tài liệu đó, rơi xuống bàn.
Nhìn cây bút đó, Thiên Thụ càng buồn bã, càng đau thương.
Lẽ nào…. Lá đơn ly hôn này, phải ký thật sao?
Thiên Thụ đang cô đơn, đau khổ gần như khóc nấc lên, thì điện thoại trên bàn bỗng đổ chuông. Để không đánh thức người nhà, cô vẫn lau nước mắt, nghe máy.
“Thiên Thụ! Thiên Thụ!”, trong điện thoại vẳng ra tiếng kêu hoảng loạn của Tiểu Vi, “Ông trời phù hộ! Thiên Thụ, cuối cùng cậu cũng chịu nghe máy! Mau mở tivi, mau mở tivi đi!”
“Tiểu Vi?”, giọng Thiên Thụ hơi khàn, “Xảy ra chuyện gì? Muộn thế này cậu còn gọi điện…”
“Đừng hỏi nhiều, cạnh cậu có tivi không? Mau mở lên!”, Tiểu Vi cuống quýt hét, gần như đã đến mức hoảng loạn.
Thiên Thụ chùi mắt, trong thư phòng có một chiếc tivi, cô cầm điều khiển lên, bấm nút mở.
Tivi lóe sáng, nữ phát thanh viên của bản tin khuya đang ngồi nghiêm chỉnh, dùng giọng nói vang rõ tường thuật tin vắn ở khắp nơi trên thế giới.
“Tiểu Vi, cậu bảo tớ xem cái gì? Nửa đêm…”, giọng Thiên Thụ đã khàn lắm rồi.
“Xem tiếp đi”, Tiểu Vi kêu.
Lúc này trng tivi văng vẳng giọng nói có vẻ căng thẳng của nữ phát thanh viên.
“Thưa các vị khán thính giả đang theo dõi chương trình tin tức, theo thông tin đài truyền hình chúng tôi vừa nhận được, do quân đội phản chính phủ của nước T đang phát động cuộc nội chính, tổng thống bị ép từ chức, cuối cùng vào chiều nay nước T đã xảy ra một cuộc bạo loạn có sự tham gia của các tỉnh thành. Các phần tử bạo loạn đều trang bị vũ khí, có mặt khắp các ngả đường, bao vây sân bay và phòng họp, phát sinh xung đột căng thẳng với cảnh sát. Xung đột còn tác động đến rất nhiều người dân vô tội, không thể thống kê số cửa hàng bị đập phá trong cuộc bạo loạn, đồng thời có rất nhiều người dân vô tôi bị đánh trọng thương và tử vong. Nghiêm trọng nhất chính là đảo Bali, điểm du lịch nổi tiếng, cũng không tránh khỏi cuộc bạo loạn này. Theo phóng viên thường trú báo cáo, trên đảo Bali đã xảy ra cuộc nổ súng nghiêm trọng, dẫn đến việc hơn hai mươi du khách và thường dân tử vong, rất nhiều người bị thương. Theo đại sứ quán đóng tại đó nhận định, trong số tử vong có hai người đàn ông mang quốc tịch Trung Quốc…”
Thiên Thụ cầm điện thoại, đờ đẫn nhìn màn hình.
Đó chính là tin mới nhất vừa truyền về Trung Quốc, hình ảnh mở nhạt và rung lắc, lờ mờ trong thấy những cảnh đẫm máu… Có người đang gào khóc, có người đang bỏ chạy, có người đang chảy máu, có người nằm gục dưới đất, đã bất động… Khói lửa mù mịt, hỗn loạn khôn tả…
Tiểu Vi không nghe thấy cô, cuống lên hỏi, “Thiên Thụ, cậu có đang xem không? Có xem không? Đây là chuyện xảy ra hồi chiều nay, cả sân bay nước T đều không vào được! đây không phải là chuyện quan trọng nhất, quan trọng nhất là… ba hôm trước Viên Dã đã đến đảo Bali!”
Cạch!
Điện thoại trượt khỏi tay Thiên Thụ, đập mạnh xuống bàn.
“Thiên Thụ,Thiên Thụ!”, Tiểu Vi gào lên từ đầu dây bên kia.
Thiên Thụ trong tích tắc thấy đầu óc trống rỗng, tai ù ù, không nghe thấy gì, cũng không nhìn thấy gì nữa…
Trong tivi vẫn là những hình ảnh được quay vội, rung lắc dữ dội, tiếng khóc to, máu đầm đìa, xe cảnh sát hú còi, và cả bom chưa biết sẽ nổ lúc nào, những tên cướp hung ác. Sự cố nổ súng nghiêm trọng trên đảo Bali, rất nhiều người bị thương và thiệt mạng, trong đó có hai người đàn ông quốc tịch Trung Quốc!
Và câu quan trọng nhất – ba hôm trước Viên Dã đã đến đảo Bali!
Trong tích tắc, cô thấy chân nhũn ra, gần như ngất xỉu.
Bà Hạ nghe tiếng động lạ trong thư phòng thì khoác áo chạy vào. Mới ngó vào trong đã thấy con gái sắc mặt trắng bệch ngã ngồi xuống đất.
“Sao thế? Thiên Thụ con sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”
Thiên Thụ hoàn toàn rối loạn, cô đờ đẫn nhìn mẹ. “Mẹ… làm sao đây? Làm sao đây… Anh ấy vẫn ở đó…”
“Sao vậy Thiên Thụ?”, bà Hạ đỡ lấy con gái, giờ mới nhìn rõ tin tức đang chiếu trên tivi. “Chắc không phải Tiểu Dã…”
Tay Thiên Thụ bỗng run bắn lên.
“Mẹ… Mẹ…”, cô nắm chặt tay mẹ, đã hoảng loạn tới mức không biết phải làm sao.
“Thiên Thụ, Thiên Thụ, cậu còn nghe máy không? Có ổn không? Cậu khoan đừng sợ, đừng cuống, tớ sẽ nhờ bạn xác nhận xem, mấy vị lãnh đạo bên công ty Vân Thượng cũng đã đến sân bay và đại sứ quán…”, giọng Tiểu Vi vẫn vang vang.
Thiên Thụ bỗng đứng bật dậy.
Cô quay người chạy ra ngoài, bà Hạ vội theo sau. “Thiên Thụ, con đi đâu? Khoan đã!”
“Con phải… Con phải tới sân bay, con phải tới đại sứ quán, con phải gặp anh ấy… Con con phải đi gặp anh ấy! Bâ