Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1179 lượt.
ùng nhau, chẳng qua là thua kết hôn ở chỗ cái giấy chứng nhận thôi. Nhưng tiểu Tú không hiểu rõ phong tục nơi này, cho nên sau khi suy nghĩ thì đồng ý cùng tiểu Tô đính hôn.
Tiểu Tô ngây ngẩn cả người như say rượu từ lúc từ bên nhà tiểu Tú về, có chút hoài nghi không biết mình có đang nằm mơ hay không, một ngày trước còn đang không yên bất an sợ tình cảm của mình bị từ chối, sau một ngày bà Hảo đã nói muốn đem tiểu Tú gả cho mình, còn muốn làm làm tiệc đính hôn, hai bên thành một đôi chỉ trong một ngày, thật là quá hay!
Tiểu Tô cười toe toét nằm trên giường, tính toán xem lần này đính hôn phải mời người nào . Những chiến hữu trong bộ đội phải mời , còn có nguyên chính trị viên, liên trưởng, doanh trưởng, tính đi tính lại, cảm thấy một bàn hai bàn thì không ngồi được nhiều người như vậy. Đến lúc đó nhất định phải làm thêm mấy bàn mới được.
Nghĩ đến điều này tiểu Tô lại mở tủ treo quần áo lấy ra một bọc giấy nhỏ, trong gói giấy đều là mười đồng, năm đồng. Từ lúc tiểu Tú nói muốn cùng nhau làm vườn cây ăn quả, tiểu Tô đã lấy hết tiền trợ cấp tàn tật đưa cho tiểu Tú, hiện tại chỉ còn lại chút tiền này là do khi giải ngũ, doanh trưởng và liên trưởng cho, vốn định tìm cơ hội trả lại nhưng tiểu Tô biết tính tình của bọn họ, trực tiếp trả tiền lại bọn họ nhất định không lấy, không bằng nhân cơ hội này, mua nhiều thức ăn một chút, để cho bọn họ đánh chén no say là được!
Tiểu Tô lại moi từ trong tủ ra một cái túi nhỏ bằng tơ tằm, lấy ra một đôi vòng tay và một đôi bông tay hình hoa sen bằng ngọc. Nhìn hai thứ trang sức trên giường, tiểu Tô ở trong lòng tự nhủ: "Cha, mẹ, con đã tìm được người con yêu rồi, hơn nữa còn đính hôn, về sau con cũng đã có gia đình riêng của mình, hi vọng cha, mẹ ở trên trời có thể an nghỉ, con đang sống rất tốt!"
Gom tiền và trang sức cất đi, tiểu Tô nằm ngủ một giấc không mộng mị đến hừng đông.
Mà ở bên này, đêm nay tiểu Tú ngủ cùng bà Hảo, nghe bà Hảo kể về những chuyện trước kia của mình, kể lại cảm giác khi mình được gả vào Lý gia, rồi lại kể tiếp những năm ngọt bùi gian khổ. Nói đến khuya, đến khi bà Hảo ngủ quên mất, tiểu Tú vẫn chưa ngủ. Xoay người nhìn ra ánh trăng ngoài cửa sổ, tiểu Tú suy nghĩ, bản thân mình đã được xác định rồi sao?
Ngày đính hôn
Mới sáng sớm bà Hảo đã dậy rồi, còn tiểu Tú thì vì ngày hôm qua ngủ trễ nên không biết bà Hảo dậy lúc nào. Bà Hảo là người đời trước, trước khi làm chuyện lớn thường hỏi ý kiến thần linh, tuy rằng mấy năm nay đã bị cấm không ít, nhưng vẫn có người lén lút làm, mà bà Hảo có quen một bà đồng, nên lấy giấy hồng viết ngày sinh tháng đẻ của tiểu Tô và tiểu Tú, mang theo một ít trứng gà, thịt, còn có một chút nhang đèn để cúng thần sau đó đi ra khỏi nhà.
Tiểu Tô cũng dậy lúc sáng sớm nhưng vẫn chậm hơn bà Hảo một bước, theo thói quen cất bước sang nhà tiểu Tú chuẩn bị ăn điểm tâm, lại phát hiện buổi sáng hôm nay bếp, lò lạnh lẽo, không có gì ăn. Tiểu Tô suy nghĩ không biết có phải bà Hảo và tiểu Tú đều hối hận rồi, cho nên dùng phương thức này để biểu đạt thái độ của mình hay không?
Ngay khi tiểu Tô đang nghĩ đông nghĩ tây, tiểu Tú vừa ngáp vừa đi ra khỏi phòng cuả bà Hảo, theo bản năng ôm dụng cụ rửa mặt đi vào phòng bếp múc nước. Nhưng khi vừa ngẩng đầu thì thấy tiểu Tô đang cau mày, không biết nghĩ cái gì, lúc này động tác thứ nhất của tiểu Tú chính là cúi đầu nhìn xem quần áo của mình có bị gì hay không, mất công lộ phần không nên lộ, khiến cho người ta nổi lửa thì không tốt.
Sửa sang lại quần áo, bước đến vỗ vỗ bả vai tiểu Tô, sau khi lay tỉnh tiểu Tô, tiểu Tú mới tiến hành múc nước rửa mặt. Đánh răng, rửa mặt vốn đều là việc tự nhiên, nhưng khi có tiểu Tô đứng trước mặt nhìn chăm chú vào từng bước mình làm, tiểu Tú cảm có chút gượng gạo, vì thế quay đầu nói với tiểu Tô: "Anh ra kia ngồi đi, em rửa mặt xong sẽ ra ngay."
Tiểu Tô biết mình không thể tỏ ra quá mức cho nên gật đầu, quy củ ngồi trước bàn cơm chờ tiểu Tú. Tiểu tú tăng tốc độ rửa mặt, rửa mặt xong mở ra nồi ra thì thấy trong nồi chẳng có gì, quay lại nhìn vẻ mặt chờ đợi của tiểu Tô, biết rằng nấu cháo sẽ không kịp, đành phải lấy cái rổ được đậy kín đang treo trên cao xuống nhìn xem có gì ăn được không.
Ít nhất thì điều này cũng cho thấy tai của tiểu Tô cũng có không chuyển biến xấu đi. Trước kia tiểu Tú có đọc một bài báo, nói về một đứa nhỏ bị tổn thương tai, lúc ấy bác sĩ cũng nói không cứu được nữa, nhưng đứa nhỏ ấy vẫn để cho một vị lang trung giúp nó tiến hành châm cứu. Kết quả chờ khi đứa nhỏ trưởng thành, tiến hành phẫu thuật lại, giải bác sĩ phẫu thuật phát hiện thần kinh tai của nó không bị co rút, cho nên cuộc phẫu thuật tai tiến hành vô cùng thuận lợi!
Bây giờ điều tiểu Tú hy vọng chính là điều này, hi vọng việc châm cứu mỗi ngày có thể giúp thần kinh tai của tiểu Tô không bị co rút, như vậy cho dù tương lai có thể giảu phẫu cũng tốt, hoặc là chờ tuyết thảo rồi tiếp tục chữa bệnh cũng tốt, ít nhất vẫn duy trì một nền tảng tốt!
Kỳ thật trong khoảng đất