Tác giả: Chanh Nặc
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 134877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/877 lượt.
ộ làn da trắng trẻo, cần cổ thon dài. Tối hôm qua, thiếu chút nữa là anh có thể đụng vào môi của cô. Mùi vị của cô nhất định rất ngọt ngào, bởi vì cô lúc nào cũng thơm tho....
"Lăng Lỵ? Hôm nay em làm việc ở đầu? Mấy giờ tan việc? Tan việc thì tôi tới đón em có được không?" Tâm trạng Doãn Quang Huy xao động, bị cô mê hoặc thần hồn điên đảo, lại bắt đầu muốn làm đủ thứ chuyện cho cô, tận tình dâng hiến.
Lăng Lỵ đang lấy nước tẩy trang, khẽ ngừng lại một chút.
"Đón tôi? Không cần đón tôi đâu. Tôi tự mình về là được rồi.”
Sao anh cứ thích xuất hiện trước mặt của cô hoài vậy? Hôm qua tới thăm còn chưa đủ sao? Lăng Lỵ vừa mới buông lỏng tâm tình được một chút lại bắt đầu gia tăng đề phòng rồi.
“Không sao, tôi rảnh, tôi có thể tới đón em. Chúng ta có thể đi ăn tối rồi mới về cũng được. Như vậy em không cần nấu cơm tối đó.” Anh biết Lăng Lỵ rất tiết kiệm, không chịu tốn tiền ăn ở ngoài. Cho nên, anh càng muốn mang cô đi ăn hết sơn hào hải vị trong thiên hạ.
Tức chết người đi được! Cứ để anh như vậy đi ra cửa, cho anh mất hết mặt mũi cho rồi. Lăng Lỵ tức giận, gom hết đồ tẩy trang bỏ vào trong túi, xoay người đi ra cửa.
“Hả?! Lăng Lỵ? Aiya…” Không phải đâu? Lăng Lỵ cứ như vậy mà bước ra cửa, không quay đầu lại.
Bộ dạng của anh như vậy, đừng nói là đi làm, chỉ là đi xuống lầu thôi cũng cần rất nhiều dũng khí!
Làm sao bây giờ? Tiếp tục dùng nước trong rửa thử xem sao? Phải rửa mấy lần mới có thể xóa hết mà phải không? Còn lông mi giả thì sao? Lên mạng mua đồ tẩy trang? Khi nào thì mới nhận được hàng chứ? Doãn Quang Huy khóc không ra nước mắt.
Anh thất bại ngồi trên ghế, suy nghĩ lung tung buồn chán. Không tới hai phút sau, anh nghe thấy âm thanh cửa chính mở ra, # D # Đ # LQD # DN # Lăng Lỵ giống như trận gió lướt vào, cứ như vậy đứng trước mặt anh như một nữ hoàng, lấy ra một đống dụng cụ tẩy trang.
"Thật tốt quá, Lăng Lỵ, tôi biết ngay em không vô tình như vậy đối với tôi.” Tốt quá rồi! Anh biết Lăng Ly mềm lòng, tuyệt đối sẽ không bỏ mặc anh. Doãn Quang Huy giống như là nhìn thấy cứu tinh.
Vô tình? Đúng, cô tức chính là tức bản thân mình không thể nào vô tình với anh! Lăng Lỵ cũng không biết rốt cuộc là cô đang giận Doãn Quang Huy, hay là đang tự trêu tức mình.
Cô nhớ tới Doãn Quang Huy có thể đi tìm đàn bà hay đàn ông khác để giúp anh tẩy trang. Sau đó, người kia cũng sẽ đứng trước mặt anh giống như cô bây giờ, rất gần bên anh.
Người đó, anh ta hay là cô ta, có thể sẽ phát hiện mắt của Doãn Quang Huy rất đẹp, ánh mắt rất thâm tình; có thể sẽ phát hiện má lúm đồng tiền nhàn nhạt bên má của anh rất đáng yêu, đôi môi dày vừa phải rất quyến rũ; còn có khả năng phát hiện nụ cười của anh rất dịu dàng, giọng nói có lúc thật thấp, nghe rất lười biếng mê người…
Làm ơn đi! Đáng ghét quá mà!
Nhanh như chớp, Lăng Lỵ giựt lông mi giả trên mí mắt của Doãn Quang Huy xuống, không thèm để ý anh đang gào khóc.
"Đau đau đau đau đau. . . . . ." Thiếu chút nữa là Doãn Quang Huy nhảy dựng từ trên ghế xuống, dụi dụi mí mắt đỏ ửng.
Làm sao mà có thể dán cái này trên mắt vậy trời? Đây là cực hình mà!
Anh thật khâm phục phụ nữ trên toàn thế giới có can đảm gắn lông mi giả. Anh muốn mời bộ nghiên cứu sản phẩm tìm kím gấp loại keo dính không đau cho lông mi giả! Ngay lập tức!
“Anh không lấy tay ra thì làm sao tôi tháo xuống cho anh? Nhắm mắt lại!” Lăng Lỵ tức giận lên tiếng ra lệnh.
Doãn Quang Huy nhắm tịt mắt lại, vĩnh viễn nhắm mắt lại, vĩnh viễn sẽ không dùng loại ánh mắt này nhìn cô khiến cô bị áp lực.
“…” Doãn Quang Huy ngoan ngoãn lấy tay ra, nhắm mắt lại, nửa chữ cũng không dám nói. Nữ hoàng Lăng Lỵ tràn đầy sát khí, anh muốn cầu cạnh cô nên phải ngoan ngoãn như một đứa trẻ.
Một lát sau, Lăng Lỵ tẩy hết tất cả hóa trang thê thảm trên mặt anh xuống, làm cho anh sạch sẽ, đẹp trai lại.
“Tốt lắm, sạch sẽ rồi, nước rửa mặt này cho anh, anh đi phòng tắm rửa mặt đi.” Lăng Lỵ đưa cho Doãn Quang Huy một chai nước rửa mặt. Giọng nói của cô nghe ra không còn vẻ tức giận nữa, nhưng hình như có chút buồn buồn.
“Cám ơn.” Gương mặt khoan khoái của anh giống như mới vừa được phục sinh, Doãn Quang Huy nhìn Lăng Lỵ cười rực rỡ. Nụ cười chiêu bài rạng rỡ như ánh mặt trời cùng với má lúm đồng tiền lại xuất hiện.
Nụ cười của anh luôn làm Lăng Lỵ luống cuống, luống cuống đến nỗi Lăng Lỵ cảm thấy cô nên đối xử với anh công bằng một chút, trịnh trọng nói rõ.
“Doãn Quang Huy.”
“Hả?”
“Mặc dù tôi rất cảm ơn anh đã tự nguyện kết hôn giả với tôi, cũng như rất thích con người này của anh. Nhưng tôi không thích anh phản bội lại Lý Chấn, cùng người con gái hoặc đàn ông khác – bao gồm cả tôi – thân mật quá đáng.” Lăng Lỵ hết sức nghiêm túc nói.
“Cái gì?”
Không ngờ cô đột nhiên lại nói ra câu này, Doãn Quang Huy phản ứng không kịp.
“Như vậy là không đúng, không chung thủy, cũng như không đạo đức. Tóm lại, là không đúng!” Lăng Lỵ nói rất nghiêm chỉnh, chỉ trích anh. Không thể làm như vậy, đây là vi phạm ý t